* ra bởi lô này đều là cực phẩm.
Sở dĩ nhà họ Vân ta có thể có địa vị siêu việt như thế ở Thiên Vực, không thể không kể công của lô này”.
Nói tới đây, lão ta tạm dừng, sau đó lại nói tiếp: “Về phần bản đồ Thần Binh, trong bản đồ được ghi lại tung tích của ba loại binh khí, xưa nay chỉ có Tộc trưởng mới có thể nắm giữ”.
Diệp Huyên hỏi: “Thần binh gì cơ?”
Vân Thắng đột nhiên bảo: “Cho ta mượn kiếm của ngươi một lát!” !
Diệp Huyên ngây người, ngay sau đó hắn đưa kiếm Tiên Linh cho Vân Thắng.
Vân Thắng dùng ngón tay gõ nhẹ vào kiếm Tiên Linh, nó khẽ run, sau đó thân kiếm lập tức tách ra, một tấm bản đồ bay ra từ trong thân kiếm.
Diệp Huyên: “...”
Vân Thắng nhẹ giọng nói: “Ba món Thần Binh này lần lượt là ấn Xã Tắc, rìu Hám Thiên...”
Lão nói tới đây thì dừng lại.
Diệp Huyên hỏi: “Còn món cuối cùng?”
Vân Thắng lắc đầu: “Món cuối cùng không có tên”.
Sau đó lão nhìn Diệp Huyên: “Nếu ba món Thần Binh này xuất thế một lần nữa, xếp hạng của bảng treo thưởng tinh tế chắc chắn sẽ có thay đổi rất lớn”.
Diệp Huyên trầm giọng hỏi: “Trong các thế hệ của nhà họ Vân không có ai tìm thấy chúng sao?”
Vân Thắng cười khổ: “Không thể tìm!”
Diệp Huyên hỏi: “Tại sao?”
Vân Thắng trả lời: “Tổ tiên nhà họ Vân đã dạy rằng đệ tử nhà họ Vân không được đi tìm ba món Thần Binh này.
Nếu nhà họ Vân tìm thấy chúng, dù chỉ một món thôi, nhà họ Vân cũng sẽ gặp tai họa ngập đầu!”
Diệp Huyên lại hỏi: “Gia chủ của các đời nhà họ Vân thật sự không đi tìm à?”
Vân Thắng đáp: “Đương nhiên là không, gia chủ đời thứ mười bảy đã từng đi tìm, tiếc là ông ta không bao giờ trở lại.
Kể từ đó, nhà họ Vân không dám đi tìm ba món Thần Binh này nữa”.
Nói xong, lão ta cầm chặt kiếm Tiên Linh rồi lẩm nhẩm khẩu quyết, ngay sau đó một chiếc nhẫn chứa đồ màu đen bay ra từ chuôi kiếm, lão đưa chiếc nhẫn và tấm bản đồ Thần Binh cho Diệp Huyên.
Nhưng Diệp Huyên không nhận.
Vân Thắng cười hỏi: “Sợ à?”
Diệp Huyên lắc đầu: “Người phải hiểu rằng ta không phải người nhà họ Vân”.
Vân Thắng cười bảo: “Trước đây ta không nói cho ngươi biết trong kiếm có hai vật này vì ta vẫn đang suy nghĩ, nhưng bây giờ nhà họ Vân đối xử với ta như vậy, ta còn phải suy nghĩ gì nữa?”
Nói tới đây, lão ta nhìn Diệp Huyên: “Ta chỉ có một yêu cầu, nếu sau này có năng lực, ngươi nhớ phải giết đại ca của ta, còn nhà họ Vân thì không cần tiêu diệt, chỉ giết một mình ông ta là đủ”.
Diệp Huyên không đáp.
Vân Thắng hỏi: “Không được sao?”
Diệp Huyên trầm giọng hỏi: “Sao ta cứ cảm thấy như tiền bối đang nói lời trăng trối vậy?”
Vân Thắng cười khẽ: “Tên ngốc này, ngươi nghĩ ta còn có thể sống sao? Ngươi có biết những sợi xích sắt trói ta trước đó được gọi là gì không? Chúng được gọi là xích Đoạt Hồn, chúng sẽ điên cuồng cắn nuốt linh hồn của ta.
Lúc ngươi đến, linh hồn của ta đã sắp biến mất rồi”.
Dứt lời, lão đặt nhẫn chứa đồ và bản đồ Thần Binh trước mặt Diệp Huyên: “Ta đã giao cho ngươi truyền thừa cả đời mình, ngươi phải từ từ tìm tòi quãng đường còn lại.
Hứa với ta, đừng từ bỏ con đường đúc khí...!Không đâu, ngươi chắc chắn sẽ không từ bỏ, vì nếu đến Thiên Vực, ngươi sẽ phát hiện danh xưng thợ chế tạo vũ khí được ngưỡng mộ cỡ nào, sẽ có rất rất nhiều lợi ích!”
Càng nói, giọng lão càng nhỏ dần.
Mặt Diệp Huyên biến sắc, hắn vội nói: “Tiền bối, ta đưa người đến học viện Đạo Nhất, ở đó...”
Vân Thắng lắc đầu, nhẹ giọng bảo: “Vô dụng thôi, linh hồn tan biến, không thứ gì có thể bù đắp...”
Tinh thần Diệp Huyên tiến vào trong cơ thể: “Đại thần tầng hai...”
Dứt lời, lão nhắm chặt mắt lại.
.
803: Ngươi Từng Đến Tầng Thứ Năm Chưa?
Trong tháp!
Diệp Huyên vô cùng bối rối.
Vì tòa tháp này chính là tháp Giới Ngục trong người hắn! ?
Diệp Huyên nhẹ giọng nói: “Có lợi hại như Kiếm Tiên tỷ tỷ của ta không?”
Giản Tự Tại im lặng. Diệp Huyên hừ lạnh một tiếng: “Không chứ gì?”
Giản Tự Tại nhẹ giọng đáp: “Ngươi khoe khoang cái gì? Cũng đâu phải ngươi lợi hại! Còn nữa, sao ngươi cứ muốn trông chờ vào người khác vậy? Nếu nàng ta không về được, chẳng lẽ ngươi định chờ chết sao?”
Diệp Huyên im lặng.
Đúng như Giản Tự Tại nói, mình thật sự không thể dựa vào Kiếm Tiên tỷ tỷ mãi! Không thể có tư tưởng ỷ lại!
Giản Tự Tại lại nói: “Nếu ngươi lấy được con dấu này sẽ rất có lợi cho cá nhân ngươi, hơn nữa theo ta được biết, bên trong nó còn có Hoàng Hôn Của Chư Thần mà Thần Hoàng kia từng mặc, nếu ngươi lấy được nó, với cảnh giới của ngươi bây giờ, cho dù là cảnh giới Vô Thượng, ngươi cũng có thể dễ dàng gi3t chết”.
Diệp Huyên vẫn lắc đầu: “Đúng là ta có hơi động lòng, nhưng Giản Tự Tại, người hiên ngang không nói chuyện mập mờ, ta không tin ngươi!”
Giản Tự Tại nhẹ giọng nói: “Ta biết ngươi không tin ta, nhưng ngươi không suy nghĩ vì bản thân, chẳng lẽ cũng không suy nghĩ cho muội muội của mình?”
Diệp Huyên khẽ nhíu mày: “Có ý gì?”
Giản Tự Tại cười khẩy: “Ngươi có thể trốn, nhưng nhà họ Độc Cô và nhà họ Vân kia sẽ bỏ qua cho muội muội của ngươi sao? Nếu bọn họ tạo áp lực với học viện Đạo Nhất, ngươi cảm thấy học viện Đạo Nhất sẽ vì muội muội của ngươi mà liều mạng với hai nhà này à? Ngươi cảm thấy có khả năng đó không?”
Diệp Huyên im lặng, sắc mặt hơi khó coi.
Giản Tự Tại lại nói: “Ngay cả ngươi bọn họ cũng không thể bảo vệ, thì sao có thể bảo vệ được muội muội của ngươi? Còn nữa, trên người ngươi có báu vật, đến lúc đó sẽ có một vài cao thủ không ngờ tới tìm đến ngươi, khi đó thì ngươi nên làm gì? Chẳng lẽ ngươi muốn nàng ta bảo vệ ngươi cả đời sao?”
Diệp Huyên im lặng một lát, sau đó nói: “Ngươi luôn muốn ta đi tìm ấn Xã Tắc, mục đích của ngươi là gì?”
Giản Tự Tại cười nói: “Yên tâm, lần này mục đích của ta không phải muốn ngươi chết, ngược lại, ta còn hy vọng ngươi có thể lấy được con dấu này, vì nó có tác dụng với ta, đây chính là mục đích của ta”.
Diệp Huyên: “Chỉ thế thôi?”
Giản Tự Tại nhẹ giọng nói: “Nếu không tin thì không đi là được, dù sao ta cũng có thể đợi, còn ngươi thì có lẽ không đợi được nữa”.
Diệp Huyên suy nghĩ rất lâu, sau đó nói: “Giản cô nương, ngươi dẫn đường đi!”
Cuối cùng, hắn vẫn quyết định đi tìm.
Bên dưới, một ông lão nặng nề nói: “Người nọ có thể trở nên mạnh mẽ như thế ở Thanh Thương giới chắc chắn là vì báu vật của nhà họ Độc Cô ta, báu vậy này, chúng ta nhất định phải cướp về”.
Độc Cô Liên nhẹ giọng nói: “Du trưởng lão, ông không tìm hiểu thiên phú của hắn trước à?”
Mặt Độc Cô Du không chút cảm xúc: “Lão phu từng xem xét rồi! Thiên phú đúng là không tệ, nhưng như vậy thì sao, chẳng lẽ phải đưa hắn về để bồi dưỡng ư?”
Độc Cô Liên cười khẽ: “Chẳng lẽ không được?”
Độc Cô Du lắc đầu: “Tộc trưởng nên hiểu chắc chắn hắn sẽ không cam tâm tình nguyện giao báu vật kia ra, cho dù có giao ra chắc chắn cũng sẽ oán hận, còn nữa, đến nay mẫu thân của hắn vẫn bị nhà họ Độc Cô ta nhốt trong Vô Gian Luyện Ngục, nếu hắn biết, tộc trưởng cảm thấy hắn sẽ không quan tâm sao?”
Nói đến đây, lão ta thoáng im lặng, sau đó nói tiếp: “Còn có nhà họ Cổ nữa, nếu chúng ta đón hắn về, chắc chắn vị kia của nhà họ Cổ sẽ tức giận…”
805: Ta Muốn Đánh Chết Hắn
Nghe vậy, nụ cười ung dung trên mặt Độc Cô Liên dần biến mất.
Một lát sau, Độc Cô Liên cười: “Vậy theo Du trưởng lão thì chúng ta nên làm gì?”
Độc Cô Du lạnh lùng nói: “Lập tức phái cao thủ đi giết hắn, kết thúc tai họa về sau. Sức chiến đấu của người này rất mạnh, hình như học viện Đạo Nhất còn có ý bao che, vì thế, lần này nhất định phải phái…” Độc Cô Liên đột nhiên nói: “Vậy để Du trưởng lão tự mình đi một chuyến, được không?”
Độc Cô Du im lặng một lát rồi nói: “Đương nhiên có thể”.
Độc Cô Liên gật đầu: “Nghe nói hắn còn có một muội muội, thiên phú cũng vô cùng tốt, hơn nữa Vện trưởng của học viện Đạo Nhất kia còn đích thân nhận làm học sinh…” . ngôn tình tổng tài
Nói đến đây, ông ta nhìn về phía Độc Cô Du: “Xử lý một lượt đi! Tránh sau để lại phiền phức sau này!”
Độc Cô Du nặng nề nói: “Còn một chuyện nữa, ta đã từng điều tra, hình như phía sau người nó có một cao thủ bí ẩn, nhưng không rõ tin tức cụ thể của người bí ẩn này”.
Độc Cô Liên cười khẽ: “Hình như Thanh Thương giới kia cũng từng có một vị Kiếm Chủ Thương giới, năm đó người nọ cũng xem như không tầm thường, còn có người sáng lập Liên Minh Hộ Giới kia nữa… Nhiều năm như thế, hai người này vẫn có thể sống được. Nhưng dù là hai người này, nhà họ Độc Cô ta cũng có gì phải sợ đâu?”
Bé gái phía sau ông lão nói: “Con muốn giữ lại cho ca ca!”
“Vậy mấy linh quả bậc Thánh con không ăn cũng là chừa cho hắn à?”
“Đương nhiên rồi! Ca ca của con chưa từng được ăn thứ tốt như vậy, sao con có thể ăn trước được”.
“Tử Hỏa Tinh ta đưa cho con…”
“Một mình ca ca rất vất vả, con muốn giữ cho huynh ấy…”
“Ca ca của con tên gì, ta muốn đánh chết hắn!”
💬 Bình luận chương