*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Diệp Huyên gật đầu: “Vậy thì tốt!”
Thần Lam nhíu mày: “Ta tệ lắm à?”
Diệp Huyên thoáng sửng sốt: “Sao lại hỏi thế?”
Thần Lam lạnh nhạt đáp: “Không sao cả!”
Diệp Huyên: “…”
Lúc này, Diệp Huyên đột nhiên nhíu mày, hắn dừng lại, cùng lúc đó, Thần Lam cũng dừng lại, nàng ta quay đầu nhìn, sau đó nhíu chặt mày.
Diệp Huyên quay đầu, ở cuối tinh không có một tàn ảnh chợt biến mất!
Diệp Huyên sa sầm mặt!
Khi nãy có người tránh việc cô hiểu lầm!”
Thần Lam hơi tức giận: “Ta sẽ không hiểu lầm!”
Diệp Huyên lắc đầu: “Nhưng ta vẫn phải chú ý đến lời nói hành động của mình. Thần Lam cô nương, cô đừng hỏi nữa!”
Thần Lam nhìn Diệp Huyên, siết chặt hai tay, thật sự hơi tức giận, nhưng lại không có lý do nổi giận.
Diệp Huyên thu hồi tầm mắt, hắn nhìn về phía xa: “Sắp đến Vân Mộ rồi chứ?”
Thần Lam hít sâu một hơi, sau đó nói: “Không biết!”
Diệp Huyên: “…”
Hai người tiếp tục tiến về phía trước.
Nhưng lần này, cả hai đều nói ít hơn.
Lúc trước, Diệp Huyên sẽ chủ động bắt chuyện với Thần Lam, nhưng sau chuyện vừa rồi, Diệp Huyên bắt đầu giữ khoảng cách nhất định với Thần Lam, cho dù là nói chuyện hay gì khác đều có cảm giác xa cách.
💬 Bình luận chương