*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
977: Chỉ Là Vấn Đề Nhỏ Thôi
Diệp Huyên ngẫm nghĩ, sau đó nói: “Ta muốn nhờ tiền bối giúp một chuyện nhỏ!”
Ông lão có vẻ đề phòng: “Chuyện gì?”
Diệp Huyên chỉ cười nói: “Chỉ là vấn đề nhỏ thôi, thật đó”.
Ông lão hờ hững đáp lời: “Cậu nói thử coi!”
Diệp Huyên: “Chắc hẳn tiền bối cũng biết ta đến từ Thanh Thương giới, mà ở bên đó ta có mấy người bạn, giờ ta đang có vài thứ muốn tặng cho bọn họ, nhưng lại không thể rời khỏi đây được.
Thế nên mới muốn nhờ tiền bối phái người giúp đỡ”.
Ông lão nhìn thoáng qua Diệp Huyên: “Chỉ có vậy?”
Diệp Huyên gật đầu: “Đúng vậy!”
Ông lão lại hỏi: “Thật ư?”
Khóe miệng Diệp Huyên giần giật, lão già này có ý gì thế? Không tin mình tới vậy sao?
Thấy vậy, ông lão mới bảo: “Nếu chỉ có thể thì tất nhiên không thành vấn đề”.
Diệp Huyên búng tay, một chiếc nhẫn chứa đồ bay tới trước mặt ông lão.
Lão ta nhìn lướt qua, bên trong chiếc nhẫn có khoảng năm mươi triệu viên Tử Nguyên Tinh.
Thế là lão ta nhìn về phía Diệp Huyên.
Diệp Huyên lại bảo: “Năm mươi triệu viên Tử Nguyên Tinh này, xin tiền bối hãy làm giúp ta một thanh đao bậc Thánh, một cây roi bậc Thánh, rồi mua một quyển thân pháp võ kỹ bậc Thánh cùng một món bảo vật loại roi bậc Thánh.
À còn nữa, mua thêm một quyển công pháp và võ kỹ bậc Thánh, số còn lại thì giúp ta đưa cho bọn họ là được”.
Mấy người họ ở Thanh Thương giới, nơi đó tài nguyên có hạn, tất nhiên việc thăng cấp cũng chậm chạp theo.
.
978: Sao Ông Lại Biết?”
Chỉ có một câu thôi – dù giàu sang cũng không quên nhau.
Ông lão lại bảo: “Cậu không sợ ta nuốt mất năm mươi triệu viên Tử Nguyên Tinh này của cậu sao?”
Diệp Huyên cười đáp: “Nếu tiền bối làm thế thì đã chẳng thể ngồi được vào cái ghế Hội trưởng này rồi”.
Ông lão khẽ liếc Diệp Huyên, sau đó thu chiếc nhẫn chứa đồ về: “Ta sẽ sai người đi làm, còn về phần kiếm kia, tối nay sẽ tới tay cậu”. . Đam Mỹ H Văn
Dứt lời bèn quay người đi thẳng.
Trong gian phòng chỉ còn lại mỗi Diệp Huyên ngồi lặng lẽ.
Lúc này trong đầu hắn hiện lên từng bóng dáng… Mặc Vân Khởi, Bạch Trạch, Kỷ An Chi, Thác Bạt Ngạn, Khương Cửu… còn cả Liên Vạn Lý lúc nào cũng vác theo thanh đao Thanh Long.
Người thì quen thuộc song cảnh tượng lại lạ lẫm vô cùng…
Hai canh giờ sau, Hội trưởng thương hội Vạn Bảo đi tới chỗ Diệp Huyên, lão ta búng tay, một chiếc nhẫn chứa đồ liền xuất hiện trên chiếc bàn trước mặt Diệp Huyên.
Trong chiếc nhẫn là chín thanh kiếm bậc Thánh!
Diệp Huyên thu nhẫn về: “Cáo từ!”
Dứt lời, hắn liền muốn rời đi, nhưng ông lão kia lại đột nhiên cất tiếng: “Cậu muốn tới Táng Thiên trường thành sao?”
Diệp Huyên dừng bước: “Sao ông lại biết?”
Ông lão thản nhiên nói: “Không chỉ mỗi mình thương hội chúng ta, chắc hẳn nhiều thế lực khác cũng biết cả rồi”.
Diệp Huyên nói: “Ông đừng nói với ta rằng bọn họ không muốn để ta tới đó đấy nhé!”
Ông lão cười lạnh: “Cậu thử nói coi?”
Nói xong, hắn liền quay người rời đi.
Ông lão nhìn theo bóng lưng Diệp Huyên, không biết đang suy nghĩ chuyện gì.
…
979: Ngươi Đừng Hòng”.
Sau khi rời khỏi thương hội Vạn Bảo, trong lúc Diệp Huyên đang muốn ẩn giấu khí tức của mình, nhưng lại hơi muộn màng, bởi vì đã có mấy luồng thần thức quấn chặt hắn mất rồi.
Rõ ràng đám người luôn âm thầm không còn mạng thì cũng chẳng có ý nghĩa gì hết!
Có người từ bỏ, có kẻ không cam tâm…
Bách Hiểu Các.
Trong một gian phòng ở tầng cao nhất, Bách Lý Tiên đang ngồi cạnh cửa sổ. Ở vị trí này, nàng ta có thể quan sát được gần hết khung cảnh của thành Vị Ương.
Một bóng người lặng lẽ xuất hiện phía sau Bách Lý Tiên.
Bách Lý Tiên hờ hững cất tiếng: “Nói đi!”
Người kia báo cáo: “Đã điều tra rõ ràng, những kẻ âm thầm đi theo hắn có Bạch Y Môn, còn cả thế gia đứng đầu Nam Vực – nhà họ Hoàng Phủ. Ngoài ra, còn có hai thế lực thần bí khác”.
Bách Lý Tiên nhíu mày: “Thế lực thần bí?”
Người kia trầm giọng: “Đúng vậy, vẫn chưa biết cụ thể, nhưng thuộc hạ cho rằng, có lẽ không phải thế lực trên tinh vực Vị Ương chúng ta”.
Bách Lý Tiên nói: “Không có cách nào điều tra được sao?”
Người kia lắc đầu: “Thật sự không tra ra được, ngay cả lão Lê đích thân ra mặt cũng không thể tra được đối phương”.
Nghe vậy, Bách Lý Tiên bèn nhíu mày thật chặt.
Lão Lê!
Từ đó có thể tưởng tượng được Táng Thiên trường thành này xa đến thế nào.
💬 Bình luận chương