“ Vương gia a vương gia, bên phải !!!”
“ Vương gia hỡi vương gia, bên trái !!”
“ Bên bên cái đầu ngươi, nhắc đến nó cũng đã cứa nát tay ta rồi !!!” Lê Tỉnh cáu lên, mắng lũ Hắc Kim đang nhao nhao kêu.
Hắc Kim, tuy là có linh tính, nhưng, linh tính không đồng nghĩa với thông minh, bọn chúng cứ hô hào như vậy chỉ tổ làm mất tập trung hắn.
Chúng bị mắng, liền im lìm, bọn chúng chỉ muốn giúp chủ nhân thôi, sao mà phải gắt.
Bỗng, Hắc Kim cảm thấy một nguồn năng lượng cực mạnh, chúng phân vân không biết nên hé miệng hay không.
“V-Vương gia, phía đó có một thứ vũ khí cực mạnh…” Hắc Kim e dè nói.
“ Ta biết chứ, đấy là lò rèn có bảo kiếm mới của ta mà !” Lê Tỉnh đáp vội
“ Nó đã hoàn tất, thậm chí còn đang mời gọi người đến rút lên…” Hắc Kim đưa ra nhận xét tiếp theo.
“ Vậy chẳng nhẽ lời Hoàng Từ ta bỏ ngoài tai à.” Hắn đáp.
“ Không, nếu cứ trong tình cảnh này, vương gia thảm bại, nhưng, nếu mon men tới rút bảo kiếm ấy, có khi lại chính báo hiệu cho chiến thắng !!” Hắc Kim nhấn giọng.
Lê Tỉnh liếc nhìn, đắn đo một hồi, cuối cùng cũng lao đến phi hành tới lò rèn.
Quá thực nếu ngày thường, hắn chẳng như vậy làm đâu, nhưng, như đã nói ở trên, trận này hắn muốn thắng !!
“ Amago Trường Kiếm – Thức thứ nhất – Bán Nguyệt Trảm !”
Một đường mỹ lệ kiếm phóng ra, tròn trịa mà sắc lẹm nửa đường tròn, chẻ đôi cơn cuồng phong Bạc Mệnh Tấu, mở ra một đường cho hắn thoát.
Bạc Mệnh Tấu cơn lốc lại nhanh vô cùng nhanh đuổi theo, chực chờ tóm hắn vào trong, hắn cố sức rướn mình tiến đến lò rèn.
“ Calibur Trọng Kiếm – Thức thứ nhất – Vịnh Băng Linh Cữu !!”
Người sừng sững, kiếm sừng sững, cùng bổ xuống, núi đá cũng phải tan ra.
-Rầm !!!-
Lò rèn như bong bóng căng một dạng, kiếm hắn vừa chém vào liền nổ tung, đẩy hắn văng ra xa.
Khinh khí cầu của Sue lớn nhanh như được thổi lên, khí nóng nồng nặc vô cùng bốc ra, thoáng chốc đã đủ cho nó căng lên.
“ T-Ta, cuối cùng, cuối cùng cũng đã thành công rồi !!!” Sue hét lên.
Nàng nhanh chóng thiết lập bình đốt, đếm chẵn 10 cái, liên tục ở bên trong túi khí mà duy trì sức nóng.
Khinh khí cầu lớn ngang ngửa gia viên này chầm chậm bay lên, nó quá sức tưởng tượng, hoàn toàn không thể thấy rõ hình dáng.
Lê Tỉnh thoáng mấy giây ngắn ngủi ngắm nhìn, liền quay lại cái kia đỏ ngòm đồ vật lơ lửng treo giữa phòng rèn.
Kiếm ấy, mặt ngang chiều dọc đều có chút giống một tấm ván trượt, trên thân vô số minh văn lõm vào sắc cạnh, tựa như một cái đại địa nứt nẻ đầy cổ đại di tích.
Hắn khẽ một điểm bất ngờ, Calibur Trọng Kiếm vốn đã là một cái lớn đến vượt trội trong hàng ngũ bảo kiếm, giờ đây so ra, e rằng cái này kiếm mới luyện còn to hơn.
Hắn lao tới, đưa tay trái Komodo ra tóm lấy, cắn răng rít lên một tiếng đau đớn, máu ròng ròng chảy dọc thân kiếm, đỏ tôi càng thêm đỏ huyết.
Linh Linh thấy cảnh đó, lòng cũng bao phần xót xa, ân hận bản thân mình cớ vì sao lại ép hắn đến nước này.
“ Trong luyện kiếm, kiếm của ai, muốn cho lưỡi kiếm bên trong như huỷ thiên diệt địa một dạng…”
“ Hoàng Từ, ngươi cao thâm lắm…”
Hắn nằm ngửa ra đất, quần áo tả tơi hết sức, khẽ cảm thán.
Linh Linh rất nhanh đến gần, vừa băng bó vừa đem cho hắn một bộ chỉnh tề mà thay, nói:
“ Ngươi lại như vậy rồi, ăn hành để mạnh lên…”
“ Khụ khụ, xin lỗi nếu lúc nãy ta có lỡ to tiếng…”
“ Không sao, chỉ cần ngươi với nữ nhân kia không có gì, ta liền bỏ qua…”
Sue ở dưới khinh khí cầu đang chỉnh chỉnh các thứ, nghe được liền rùng mình, ta rất không muốn lên báo với tựa đề chết vì bị đánh ghen a.
“ Lê Tỉnh, vậy còn tên kiếm ??” Nguyệt Vĩ Hồ ăn mặc hết sức mị quyến từ xa bước đến, cọ người vào hắn, nói.
“ Hừm, vậy tên là Hirohisui – Bích Huyền Lượng Kiếm !!” Hắn nghe đến đặt tên liền hào hứng.
“ Hirohisui dịch ra không giống thế thì phải…” Sue nghe hắn hét lớn liền bình luận.
“ Nhật Bản cổ ngữ ta nào có thông hiểu lắm…” Hắn lừ mắt nói.
Giới thiệu truyện , truyện khá hay theo thiên hướng nhẹ nhàng .
💬 Bình luận chương