Xế chiều hôm sau, mọi người tập trung đông đủ, bên Chung Độ khai máy thuận lợi.
Anh không dùng chiếc đèn nọ nữa, để bên đạo cụ thay một loại tương tự.
Giữa giờ nghỉ, biên kịch Bạch Kinh Nguyên hỏi Chung Độ: “Quay xong bộ ba Hải, Lục, Không này cậu tính làm gì tiếp theo?”
Bộ ba “Hải Lục Không” là cách mọi người gọi vui ba bộ phim của Chung Độ. Bộ đầu tiên là Tảo Biển, bộ thứ hai là Đám Mây, bộ thứ ba là Cỏ Dại.
Nghe anh ta hỏi, Chung Độ nhất thời không đáp. Thật ra anh không hề nghĩ đến chuyện sau ba bộ phim này mình sẽ đi đâu hay làm gì.
Bản chất ba bộ phim này là lời từ biệt của Chung Độ với thế giới.
Hồi xưa nếu có ai hỏi câu này, anh sẽ đáp qua loa “Vẫn chưa tính”. Nhưng bây giờ anh lại do dự, tiếp đó nở nụ cười: “Chắc là quay thể loại khác, nếu tôi có khả năng.”
Bạch Kinh Nguyên hơi ngạc nhiên nhướng mày.
Sau kỳ nghỉ này, anh ta phát hiện Chung Độ rõ là khang khác. Hình như tên này ăn xong cái Tết bỗng bắt đầu hồi sinh. Biết cười, biết nói, bị hỏi cũng không lẩn tránh trả lời nữa.
Là một trong số bạn bè ít ỏi của Chung Độ, Bạch Kinh Nguyên hứng thú nhìn gương mặt tươi cười của Chung Độ, nói bóng nói gió: “Dạo này sao rồi?”
“Tốt, Tết ăn sủi cảo, quen bạn mới.” Chung Độ dựa lưng vào ghế, thoải mái trả lời.
Không biết nghĩ đến điều gì, anh thoáng ngừng lại, sau đó bổ sung: “Khi nào về Thành Bắc cậu hẹn nhà tâm lý kia giúp tôi đi, tôi muốn thử xem.”
Cảm xúc của Bạch Kinh Nguyên lúc bấy giờ hình dung bằng từ kinh hoàng còn chưa đủ đô.
Hai người học chung với nhau bảy năm, tốt nghiệp xong hợp tác với nhau ba bộ phim. Mười mấy năm ròng anh ta không chỉ đề nghị Chung Độ đi thăm khám tâm lý không chỉ một lần, nhưng anh từ chối tất cả.
Mấy năm gần đây họ có độ nổi tiếng nhất định nên Chung Độ không còn tiện nữa. Bạch Kinh Nguyên nhờ cả bạn bè giới thiệu cho một nhà tâm lý vừa cực kỳ có uy tín lại vừa bảo mật tốt, nhưng anh vẫn từ chối.
Lúc này nghe Chung Độ bảo “muốn thử xem”, Bạch Kinh Nguyên tức khắc đáp: “Ok, quay xong tôi sẽ gọi điện xếp lịch liền, bên đó không dễ đặt lịch đâu, phải đặt càng sớm càng tốt.”
Anh ta thật sự rất mừng rỡ, không quan tâm là Chung Độ thay đổi do dâu, anh ta vẫn mừng thay Chung Độ từ đáy lòng.
Bao nhiêu năm qua chứng kiến Chung Độ giật mình tỉnh dậy từ ác mộng, chứng kiến Chung Độ vô thức để lộ những vết thương mới và cũ chồng chéo, hay tình cờ biết được đôi chút quá khứ gia đình Chung Độ qua nhiều câu chuyện.
Bấy giờ Chung Độ chập nhận thử, Bạch Kinh Nguyên vui mừng cứ như người cha già.
Vài ngày tiếp theo tiến trình quay phim vẫn diễn ra thuận lợi, dù Trì Viễn Sơn không góp mặt nhưng vẫn gửi tin nhắn Wechat cho Chung Độ, kể với anh vài chuyện nào đó thú vị, hỏi han anh đã ăn cơm chưa.
Mấy ngày nay Bạch Kinh Nguyên thấy Chung Độ cầm điện thoại cười cười rất nhiều lần rồi. Một, hai lần còn coi như trùng hợp đi, đây nhiều tới mức anh ta tưởng giống đang thấy quỷ.
Quen bạn mới đây à? Rõ là bạn gái thì có?
Hôm nay, Bạch Kinh Nguyên không nhịn nổi nữa hỏi Tạ Tư Vĩ: “Rốt cuộc thầy Chung của cậu quen bạn mới nào đấy, cậu gặp chưa?”
“Em gặp rồi, là chủ quán bar này chứ đâu.”
Bạch Kinh Nguyên giục cậu ta kể nhiều lên, Tạ Tư Vĩ đành phải vắt óc miêu tả: “Đẹp trai, tốt tính, mà nhiệt tình lắm, hồi hôm thầy Chung bị sốt ảnh còn giúp em đưa thầy đi bệnh viện nữa. Anh muốn hỏi cái gì vậy?”
Bạch Kinh Nguyên nghe tới khúc đẹp trai, cuối cùng cũng phản ứng: “Đàn ông à?”
“À dạ, đàn ông mà anh.” Tạ Tư Vĩ mặt mày khó hiểu: “Ủa đâu, anh nghĩ tới chỗ nào rồi?”
Bạch Kinh Nguyên không buồn để ý cậu ta, đảo mắt một lượt rồi nhìn Tạ Tư Vĩ cứ như nhìn đứa con nít bị thiểu năng: “Cái thằng nhóc ngáo ngơ này, chả hiểu cái sự gì. Đàn ông thì làm sao? Cậu kỳ thị đồng tính à? Để anh xem cậu dám không.”
Tạ Tư Vĩ có cả đống dấu hỏi trên đầu, vẫn chưa hiểu kịp sao mới đây mình bị quy chụp là kỳ thị đồng tính cơ? Mà ai là đồng tính? Anh Trì với thầy Chung? Ủa hồi nào? Sao mình không biết!
Nhìn Bạch Kinh Nguyên quay lưng thản nhiên đi mất, lần đầu tiên trong đời Tạ Tư Vĩ bắt đầu hoài nghi trí thông minh của mình.
Để chứng minh mình không phải thằng đần, cậu ta rảnh rang kiếm chuyện đánh giá một người cách phiến diện thông qua một lời nói, nhưng thật khó để thoát khỏi sự chi phối của cảm xúc và nghĩ sâu sắc hơn đại đa số mọi người.
Từ góc độ điện ảnh, mỗi vai diễn là trang giấy hay là một con người bằng xương bằng thịt nằm ở suy nghĩ nơi bề sâu của biên kịch và người đạo diễn.
Bây giờ y đã hiểu rõ vì sao Tạ Tư Vĩ có thể trở thành phó đạo diễn của Chung Độ, thế là cười vỗ vai cậu ta, đáp: “Đạo diễn Tạ quả xứng chức! Rất có chiều sâu.”
Tạ Tư Vĩ ngượng nghịu cười cười: “Bấy nhiêu chiều sâu đó được thể hiện ra bằng cách nào phải nhờ cậy ảnh đế Trì đây rồi.”
💬 Bình luận chương