
Đánh giá của bạn:
Tác giả: Hành Chi Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại, HE, Gia Đình, Điền Văn Team dịch: Xoăn dịch truyện Giới thiệu: (Dành cho ai ưng bộ "Nàng ấy là Văn Thanh" ^^) Vào mùa xuân, gió xuân mang theo cái lạnh rét buốt của núi non. Hoàng đế còn nhỏ, Đại tư mã Yến Ôn nắm giữ toàn bộ quyền lực triều đình. Nghe đồn rằng Đại tư mã chính là khách trong màn của Hoàng thái hậu. Ta mỉm cười, vậy người đang nằm trên giường ta lúc này là ai? Khi ta gả cho hắn, người ngoài đều nói ta không xứng với hắn. Đến lúc hòa ly, họ lại nói ta không chịu nổi tịch mịch mà hồng hạnh xuất tường*. (*) Hồng hạnh xuất tường: ám chỉ người ngoại tình Ta chỉ cười mà không nói gì. Dưỡng một con chó còn biết phải chọn con ưa nhìn, huống chi là chọn tình lang? Cha thường ngày rất ít khi nghiêm túc với ta, nhưng đêm đó ông uống một trận, ngồi trên giường, ngắm nghía cây trâm bạc đơn giản trong tay, ngắm xong lại lấy khăn lau đi lau lại. Ông đi đâu cũng mang theo cây trâm bạc này. Cây trâm có kiểu dáng rất đơn giản, đầu trâm là một đám mây, trong tên của mẹ ta có chữ "Vân". Cây trâm này là của mẹ ta, bà không để lại gì cho ta, nhưng lại để lại cây trâm này cho cha. Ta không biết đó là lòng từ bi hay tàn nhẫn, đã đi rồi thì không nên để lại chút kỷ niệm nào cho cha mới phải. "A Thời, Tử Kỳ là một đứa trẻ tốt, mẹ con ở dưới suối vàng biết được cũng sẽ yên tâm. Con đi ngủ đi! Cha muốn nói chuyện với mẹ con một lúc." Đêm đó đèn trong phòng cha không tắt suốt đêm, sáng hôm sau ta thấy cha, tuy có vẻ mệt mỏi nhưng tinh thần rất tốt. Ta muốn biết, ông đã nói gì với một người đã khuất, có thể nói gì với một người đã khuất? Sao cha có thể yêu một người không chút oán hận như vậy? Lúc đó ta còn nhỏ, tự cho rằng tình yêu chẳng phải là mỗi ngày ngọt ngào bên nhau, cùng nhau trải qua những ngày tháng dầu muối gạo mắm, cùng nhau đến già sao. Sau này khi ta lớn lên, ta mới hiểu cha, hiểu mẹ.