Minh Vương lúc này cảm giác không nắm bắt được tâm lý của đối phương. Mặc dù mình thân là đệ nhất sát thủ Châu Âu, nhưng cùng cận chiến với "Thụy mỹ nhân" vẫn có điểm nguy hiểm. Nhưng, Minh Vương là dựa vào đánh cận chiến g**t ch*t đối thủ mà tạo nên tên tuổi, nếu như viễn trình g**t ch*t nàng bị truyền đi, chẳng phải thừa nhận mình kiêng kị năng lực cận chiến của Thụy mỹ nhân sao? Lại thêm để hạn chế nàng sử dụng boom cho nên mới lựa chọn chiến trường là bên trong xe bus.
Lúc này, nội tâm của hắn có chút hơi hối hận, thời gian thông báo tử vong ghi quá muộn.
Tóm lại, hai người hiện tại đang tạo nên cục diện giằng co. Nếu như bức Thượng Quan Miên đến tuyệt cảnh, ngọc thạch câu phần (ngọc đá cùng nát), coi như mình có thể chạy, thì nàng vẫn sẽ chết trước thời gian thông báo tử vong, vẫn bất lợi với thanh danh của mình. Huống chi, trong lòng Minh Vương cũng có chút lo lắng, bản thân mình thực sự có thể lông tóc không tổn thương chạy khỏi hay không?
Vì vậy, Minh Vương cuối cùng quyết định thu liễm lại. Rất rõ ràng, hắn đối với Thượng Quan Miên có phần kiêng kị. Dù sao, bây giờ hắn vẫn đang chiếm thế thượng phong, nếu cứ 1 mực bức Thượng Quan Miên tới tuyệt cảnh, nàng sẽ liều chết đánh cược 1 lần. Bởi vì cái gọi là chân trần không sợ đi giày (nôm na như kiều thằng trọc không sợ bị nắm tóc). Vẫn nên bảo trì cục diện giằng co, đợi tới khi đến giờ sẽ ra tay giết nàng!
Minh Vương ngồi xuống 1 chỗ trống, 2 mắt gắt gao nhìn chằm chằm Thượng Quan Miên, trải qua lần giáo huấn vừa rồi, hắn không dám đem mắt nhìn đi chỗ khác.
Mà Thượng Quan Miên cũng trở về vị trí.
"Không sao chứ... Thượng Quan tiểu thư?" An Tuyết Lệ lắp bắp nói: "Ngươi có thể g**t ch*t mấy người kia?"
Ánh mắt Thượng Quan Miên tập trung vào Minh Vương, nói: "Tỷ lệ không cao hơn một thành."
"Thế nhưng mà, châm độc của ngươi..."
" Không còn nhiều lắm, hơn nữa dưới tình huống hắn có cảnh giác, càng khó bắn trúng."
Mà ở phía trước Lâm Tâm Hồ đang ôm chặt lấy Di Chân, lệ tuôn như suối nói: "Ngươi không sao chớ, Di Chân?"
"Còn khá tốt..." sắc mặt Di Chân cũng có chút trắng bệch, nhìn 1 cỗ thi thể ở bên chân, tướng chết có chút thê thảm.
Các hành khách hiện tại cũng nhìn ra, mục đích của nam nhân đầu trọc chính là Thượng Quan Miên, vì vậy không ít người nhao nhao nói: "Có thể để ta xuống xe không? Ta sẽ không đi báo cảnh sát, van cầu các ngươi..."
Mà người nói ra những lời này sớm nhất, chỉ nghe tiếng súng vang lên, trên đầu hắn nở hoa, máu văng tung tóe, cơ thể ngã xầm xuống đất!
"Ít nói nhảm!" Nổ súng là 1 người ngoại quốc khác: "Ai dám nói thêm một câu nữa, hắn chính là tấm gương!"
Tức khắc, trong xe nhất thời lâm vào yên tĩnh. Mà Minh Vương và Thượng Quan Miên ánh mắt vẫn đối chọi nhau gay gắt, bất đầu quá trình chờ đợi 5 tiếng đồng hồ.
Nhưng mà kh*ng b* chính thức không tới từ Minh Vương, mà từ những bức tranh thuỷ mặc!
Vừa rồi, An Tuyết Lệ nhìn thấy bức tranh phát sinh dị biến. Lúc này lại lần nữa mở ra xem xét, trên trán nữ tử kia lại thêm vài vết rách. Thoạt nhìn, giống như nham thạch bị phong hóa. Bởi vì vết rách kia làm cho dung nhan mỹ lệ của nữ tử giống như là đang soi vào 1 tấm gương vỡ.
Những người khác cũng phát hiện bức vẽ của mình phát sinh biến hóa.
Trong bức tranh của Trọng Khắc Ngôn, nữ tử mặc quần áo trắng đứng trước chuông lớn, lúc này cái cổ lại duỗi dài ra, thậm chí còn vượt qua độ cao của chiếc chuông; trong bức vẽ của Khâu Phi Phàm, nữ tử áo vàng đứng bung dù ở đầu thuyền, 2 đồng tử thuần túy bị 1 sắc xám bao trùm, không còn nhìn thấy 1 chút tròng mắt; còn bức vẽ của Lí Kiện Phi, nữ nhân xinh đẹp miệng há ra thật lớn, từ trong cuống họng, ẩn ẩn có thể nhìn thấy vài ngón tay đang thò lên!
Thượng Quan Miên không mở ra xem bức vẽ của nàng, nhưng chắc chắn cũng xảy ra biến hóa.
Hôm nay, gặp phải người quỷ sọng trọng uy h**p! Nhưng lại không thể vứt bỏ cũng như hủy diệt bức họa.
Dưới tình huống bực này có thể nói là tử cục! Làm cách nào mới có thể tìm được sinh lộ đây? Điện thoại bị lấy mất, căn bản không thể nào liên hệ với Lý Ẩn!
Đang bị mấy tên ngoại quốc giám sát, mọi người không dám châu đầu ghé tai. Ai nấy đều tự mình nghiên cứu đối sách.
Lúc này, Lý Ẩn về tới nhà.
Cha mẹ đều không ở nhà. Hắn lấy ra chìa khóa đã lâu chưa dùng mở cửa. Bước vào trong nhà, thay dép lê, đóng cửa lại.
"Hẳn là trong phòng ta..."
Đi vào phòng khách, dọc theo cầu thang đi lên lầu 2, mở cửa phòng ngủ, bước tới trước bàn sách.
Trên mặt bàn có bày vài khung ảnh. Trong đó có 1 tấm là Lý Ẩn, Di Thiên và Di Chân chụp chung. Di Thiên và Di Chân lớn lên rất giống nhau, mà trong tấm ảnh, Di Chân cười phi thường thoải mái, Di Thiên cũng khó có được mà nhẹ nở nụ cười.
Cầm lấy tấm hình, Lý Ẩn yên lặng nói: "Di Chân còn chưa buông tha ý định tìm kiếm ngươi, Di Thiên. Chỉ là, ta sợ mình không thể sống tới ngày đó..."
Sau đó tầm mắt của hắn rời về phía Di Chân trong tấm ảnh.
"Hiện tại ta đây ngay cả tương lai cũng không biết trước được. Kỳ thật ta rất rõ ràng, lúc trước ngươi nói muốn ta 'Chiếu cố' Di Chân là có ý tứ gì, ta cũng hiểu tâm ý của Di Chân đối với ta... Hi vọng, chúng ta có thể còn sống lại lần nữa gặp mặt."
Lý Ẩn đặt ảnh chụp xuống.
Hắn căn bản cũng không nghĩ tới Di Chân lúc này cũng có cách nghĩ giống hắn.
" Di Thiên, học trưởng..." Di Chân trong lòng yên lặng nói: "Chúng ta có thể còn sống gặp mặt nữa sao?"
💬 Bình luận chương