"Ân, em biết rồi."
Ngày nào đó rất nhanh đã tới.
Hôm đó, nhà trọ không hề tuyên bố huyết tự chỉ thị.
Lý Ẩn quyết định lần này đưa Tử Dạ tới buổi họp mặt, giới thiệu cho bọn người Hàn Chân, Di Chân quen biết. Dù sao Hàn Chân cũng mang bạn gái của hắn đến, mọi người nghe nói như vậy, đều nhao nhào yêu cầu Lý Ẩn đưa bạn gái tới. Mà dù sao cha mẹ cũng đã gặp Tử Dạ, cho nên Lý Ẩn đáp ứng.
Trong phòng 404. Mấy ngày nay, tựa hồ vì ở cùng Lý Ẩn, khuôn mặt Tử Dạ ngày càng thoải mái, vẻ tối tăm phiền muộn đã lấy lại chút huyết sắc. Lý Ẩn khoác tay nàng, nói: "Bạn bè anh đều là người rất tốt, cho nên em yên tâm đi. Nếu có huyết tự ban bố, anh đã an bài Bùi Thanh Y lập tức liên hệ với chúng ta."
"Ân. Em thực sự rất muốn gặp bạn bè của anh." Tử Dạ giúp Lý Ẩn mặc quần áo: "Tốt rồi. Bộ âu phục này rất không tồi, bất quá gặp mặt bạn bè có nên ăn mặc như vậy hay không?"
Lý Ẩn cười khổ 1 tiếng: "Trang trọng một chút thì tốt hơn."
Bởi vì, đây có lẽ là lần cuối cùng gặp mặt mọi người...
Rời khỏi nhà trọ, Lý Ẩn và Tử Dạ ngồi taxi về nhà. Dù sao thẻ giao thông có thể sử dụng vô thời hạn, tất nhiên phải lựa chọn phương tiện nhanh nhất rồi.
Mà lúc này, Lý Ung và Dương Cảnh Huệ vẫn còn tăng ca trong bệnh viện, gần đây đã bắt đầu tiến hành kiến thiết phân viện mới, bệnh viện vì thế bận tối mày tối mặt. Trong nhà kỳ thật không có ai ở. Lý Ẩn và Tử Dạ tới trước, sau đó bắt tay vào chuẩn bị.
Dọn dẹp phòng khách, đem bàn tròn đặt ở giữa, tiếp theo 2 người lại bận rộn trong nhà bếp.
Nhà Lý Ẩn tổng cộng có ba cái tủ lạnh, thực phẩm cất giữ tương đối phong phú. Đồng thời Lý Ẩn đã gọi điện thoại đặt chút đồ ăn chín, menu đã chuẩn bị kỹ càng. Dù sao bạn học đã nhiều năm chưa gặp mặt, cũng nên chu đáo 1 chút.
Lý Ẩn và Tử Dạ đều là người sống độc thân đã quen, cho nên đối với nấu nướng đều phi thường quen thuộc. Lúc này Tử Dạ vội vàng thái thịt, Lý Ẩn thì đổ dầu vào chảo.
"Ân, không sai biệt lắm, rót thêm chút rượu đế nữa. Tử Dạ, bỏ đồ ăn vào trong nồi đi thôi..."
Sau đó là quấy trứng gà, đem mấy bình rượu nho cất trong nhà lấy ra, số lượng rượu cất trong nhà khá phong phú, XO, Mao Đài… cái gì cũng có.
Rốt cục, hết thảy đều sẵn sàng, tất cả đồ ăn đều được đặt trên bàn, khách cũng đã tới. Người tới sớm nhất chính là Hàn Chân và bạn gái.
Nhìn thấy Hàn Chân để 1 chùm râu dưới cằm làm cho Lý Ẩn thiếu chút nữa không nhận ra hắn.
"Lý Ẩn!" Hàn Chân vừa vào cửa liền đập lên bả vai Lý Ẩn nói: "Thật lâu không gặp, ngươi cũng thật vô tình, chúng ta dường như đã 2 năm không gặp mặt ah? Gần đây đang bận rộn cái gì vậy?"
Giờ phút này Lý Ẩn tựa hồ quên đi nguyền rủa, quên đi nhà trọ kh*ng b*. Nghênh đón những người bạn thân vào cửa, hắn phi thường vui vẻ.
Dù chỉ là 1 buổi tối cũng được, Lý Ẩn có thể là 1 người bình thường mà không phải là lầu trưởng nhà trọ.
Kế tiếp, người tới nối liền không dứt, Bạch Tú mẫn, La Thành, Đường Văn, Đoan Chính Sáng... thời điểm mỗi người nhìn thấy Tử Dạ, đều tán thưởng ánh mắt Lý Ẩn vô cùng tốt, chẳng những bề ngoài xinh đẹp mà còn rất có khí chết, rất nhiều người đều thích nàng.
Mà lúc này, Di Chân, rốt cuộc đã tới.
Nàng và Tâm Hồ cùng tiến vào cửa lớn, nàng đã biết trước, Lý Ẩn sẽ mang theo bạn gái đến. Nàng rất ngạc nhiên, là ai may mắn có thể cưa đổ học trưởng. Mà khi nàng tiến vào phòng khách, lần đầu tiên trông thấy Tử Dạ, Di Chân liền không cách nào chuyển mắt khỏi nàng.
Thực là một nữ nhân hoàn hảo...
Đây là cảm thán phát ra từ nội tâm của Di Chân, Tử Dạ tuy khuôn mặt có chút băng lãnh, nhưng khuôn mặt lại cực kỳ ưu nhã, đôi mắt sáng ngời tràn đầy cơ trí. Giống như đối mặt với nàng sẽ không thể giữ được chút bí mật nào.
"Tâm Hồ." Di Chân nhẹ giọng nói với Tâm Hồ bên cạnh: "Ta thừa nhận ta thua rồi, bại thực sự triệt để. Học trưởng quả nhiên lựa chọn 1 nữ tử ưu tú."
Di Chân chậm rãi đi tới trước mặt Lý Ẩn và Tử Dạ cười nói: "Học trưởng, còn chưa giới thiệu đâu này?"
"Ngươi đã đến rồi, Di Chân." Lý Ẩn lập tức nói: "Nàng chính là người lần trước ta đã nhắc tới, bạn gái hiện tại của ta, Doanh Tử Dạ."
"Doanh?" Di Chân khẽ giật mình, hỏi: "Chẳng lẽ là chữ Doanh trong Tần Thủy Hoàng Doanh Chính?"
"Đúng. Là họ rất ít gặp nhỉ?"
"Phải, bất quá rất có cảm giác khí tức đế vương, Doanh Chính dù gì cũng là vị hoàng đế vĩ đại trong lịch sử trung hoa. Thật cao hứng khi nhìn thấy ngươi, Doanh Tử Dạ, ta gọi là Sở Di Chân."
"Xin chào, " Tử Dạ khẽ gật đầu, nói: "Lý Ẩn đã nhắc qua ngươi với ta."
Lúc này không khí có chút vi diệu. Tâm Hồ ở phía sau thấy vậy có chút khẩn trương, nghĩ thầm: loại gặp mặt này đúng là xấu hổ ah. Chỉ mong không có vấn đề gì.
"Học trưởng cũng là người khéo léo hiểu lòng người. Doanh tiểu thư thật sự tinh mắt ah." Sở Di Chân thủy chung bày ra nụ cười trên môi, bất luận kẻ nào nhìn thấy nụ cười của nàng đều khó có thể sinh ra địch ý. Năm đó thời đại học, số người thầm mến Di Chân cũng không ít.
Đương nhiên, so với Thiên Tịch Nguyệt thì thua kém hơn 1 bậc.
Mà đúng lúc này, vợ chồng Nghiêm Lang và Thiên Tịch Nguyệt rốt cục đã đến.
💬 Bình luận chương