Nghiêm Lang nhớ lại đoạn thời gian đó, bao nỗi khuất nhục và thống khổ ập tới, hắn ngồi thụp xuống ôm lấy đầu, đem những nỗi oán hận đó phát tiết lên những bức hình kia!
"Nghiêm, Nghiêm Lang!" bọn người Lý Ẩn lao ra khỏi phòng, Tịch Nguyệt cũng theo đi ra.
Lúc này , một tấm hình vừa vặn bay tới trước mặt Tịch Nguyệt, đáp nhẹ nhàng xuống sàn nhà.
"Cái này... Đây là..." Tịch Nguyệt cũng sợ hãi kêu lên 1 tiếng.
"Vương Thiệu Kiệt! Trịnh Hoa!"
Nghiêm Lang phẫn nộ gầm thét với phía bên kia hành lang tối đen: "Bọn ác ma các ngươi, các ngươi chết không được yên lành!"
Sau đó, hắn quay đầu nhìn thê tử: "Không, không nên nhìn, Tịch Nguyệt, em không nên nhìn!"
Nghiêm Lang không thể nào chịu nổi khi để Tịch Nguyệt chứng kiến cảnh hắn bị mang ra làm trò hề như vậy! Những năm này, vì Tịch Nguyệt, xấu hổ gì hắn đều đã ăn, chuyện gì hắn đều đã làm. Hao hết tâm lực mới có cơ hội ngẩng đầu lên, có thể để Tịch Nguyệt sống vui vẻ không cần lo chuyện cơm áo gạo tiền. Hết thảy những điều hắn làm là để Tịch Nguyệt hiểu, lựa chọn của nàng không hề sai! Dù sao, Tịch Nguyệt cho tới nay vẫn là thần thánh trong lòng hắn, so với ước mơ lớn nhất, thậm chí chính bản thân hắn lại càng thêm quan trọng!
"Tỉnh táo lại đi." Lý Ẩn một cước dẫm lên một tấm hình, đỡ lấy Nghiêm Lang, nói: "Ngươi bây giờ rối loạn mà nói, không có điểm tốt nào! Đó chính là 4 quỷ hồn muốn lấy mệnh vợ chồng các ngươi, ngươi nên rõ ràng điểm này!”
Rốt cục, ảnh chụp không còn bay tới nữa.
"Đi!" Lý Ẩn cảnh giác nhìn phía trước, nói: "Rời khỏi nơi đây, nơi này đã không còn an toàn nữa rồi."
Buổi tối hôm nay, phụ thân và mẫu thân đều không có ở bệnh viện, Lý Ẩn vì thế cũng cảm thấy yên tâm hơn đôi chút. Hiện tại, nơi này hiển nhiên không thể lưu lại. Bất quá, Tịch Nguyệt đang mang bầu, không nên rời khỏi bệnh viện chính thiên thì tốt hơn. Nếu không, lỡ nàng gặp chuyện không may dẫn tới sinh non, không có bác sĩ mà nói sẽ vô cùng nghiêm trọng.
Lúc này, 8 người không ngừng lui về sau, ai nấy đều trịnh trọng nhìn phía bên kia hành lang đen tối. Mặc kệ nơi đó xuất hiện thứ gì, đều không có ai cảm thấy kinh ngạc.
Nhưng chỗ đó hoàn toàn yên tĩnh, cái gì cũng không xuất hiện. Trên mặt đất, những bức ảnh chụp vẫn cứ nằm đó. Những dòng chữ độc địa do Vương Thiệu Kiệt tự tay viết xuống phảng phất như đang giễu cợt sự vô lực của Nghiêm Lang.
Dọc theo hành lang thối lui về sau, đi tới phòng trực. Lúc này, ngọn đèn trong phòng chớp lóe lên, lập tức đập vào mắt Lý Ẩn là thi thể 2 nữ y tá!
Gương mặt Lý Ẩn đanh lại: "Nghiêm Lang, đỡ lấy Tịch Nguyệt, chúng ta cần phải chạy đi. Trong vòng 24 giờ kế tiếp, chúng ta phải đối mặt với những hiện tượng linh dị cực kỳ kh*ng b*, ngươi nên chuẩn bị tâm lý, đứa bé này có khả năng… khó bảo toàn!"
Thẳng thắn mà nói, giữ được mạng của chính mình hay không còn là 1 vấn đề, đứa bé này có thể trụ lại hay không, thực sự không thể suy nghĩ lạc quan được. Nghiêm Lang và Tịch Nguyệt đương nhiên cũng ý thức được chuyện này,nhưng nghe chính miệng Lý Ẩn nói như vậy, vẫn cảm giác nội tâm thắt lại.
Nếu hài tử xảy ra chuyện không may… vậy nên làm thế nào đây? Nghiêm Lang và Tịch Nguyệt đều cảm giác rất thống khổ. Nghiêm Lang đối với đứa bé này dồn hết yêu thương và hy vọng, hắn thật sự không cách nào chấp nhận được nếu phải từ bỏ đứa bé. Nhưng hài tử muốn , vẫn có thể có lại lần nữa, chỉ cần hắn và Tịch Nguyệt có thể sống sót, như vậy chỉ sợ, đành phải nhịn đau mà hy sinh.
Đúng lúc này, chuông điện thoại di động vang lên.
"Điện thoại của ai?" Lý Ẩn quay lại nhìn những chung quanh, trong cái địa phương yên lặng này, tiếng chuông điện thoại quá mức vang dội rồi.
"Ta, của ta." Tịch Nguyệt rút điện thoại từ trong túi áo ra, sau đó, nàng mở to mắt nhìn dãy số trên màn hình điện thoại, số này là...
Là số điện thoại di động ngày xưa của Vương Thiệu Kiệt!
Nàng sợ tới mức hất tay làm điện thoại rơi trên mặt đất. Nghiêm Lang cầm lên, nhìn thấy dãy số kia, nhưng trong mắt lại hiện lên 1 tia ngoan lệ, nhấn nút lắng nghe.
Ở đầu dây bên kia, không hề có bất cứ thanh âm nào.
"Này, Vương Thiệu Kiệt!" Nghiêm Lang hung dữ hét lớn: "Ngươi có ngon thì hướng đến ta nè! Con mẹ nó, ngươi biến thành quỷ, còn là một con quỷ hèn nhát! "
Lời nói của hắn làm mọi người đứng đó sợ hãi, lá gan của Nghiêm Lang không khỏi quá lớn đi? Vạn nhất chọc giận quỷ hồn, nó lao tới giết cả đám thì sao?
Nhưng đầu dây bên kia thủy chung vẫn không có tiếng đáp trả.
Nghiêm Lang cầm điện thoại, cố gắng áp chế lửa giận đang tràn ngập trong lòng mà không thể nào phát ra. Hắn đem điện thoại trả lại cho Tịch Nguyệt. Nhóm người tiếp tục chạy về trước.
"Em không sao chứ? Tịch Nguyệt?" Trên đường đi, Nghiêm Lang ân cần hỏi han thê tử: "Nếu không thoải mái nhớ nói cho anh biết, đừng miễn cưỡng."
"Không có chuyện gì, không có chuyện gì đâu." Tịch Nguyệt túm lấy tay Nghiêm Lang nói: "Em nói nè, Nghiêm Lang, Di Chân lần trước nói với em, hài tử có thể gọi là Nghiêm Tuyết Thần, anh cảm thấy thế nào? Nàng nói nam nữ cũng có thể dùng, danh tự rất không tệ."
"Di Chân nghĩ giúp em sao?" Lý Ẩn ở một bên nghe được, động ý hỏi: "Nghe cũng không tệ lắm."
Nghiêm Lang chạy vội, có gắng kiềm chế nỗi thống khổ trong nội tâm, nói: "Đừng nói nữa Tịch Nguyệt, chuyện của hài tử không nên nhắc tới… trước mắt, phải làm sao để sống sót đã."
Rốt cục vượt qua đoạn hành lang này chạy tới đại sảnh. Thế nhưng ở sảnh đăng ký, một người cũng không có, phi thường quạnh quẽ.
Kế tiếp, chuyện gì sẽ phát sinh, không ai đoán trước được.
"Như thế nào mà một người cũng không có?" Thâm Vũ cau mày: "Ít nhất cũng nên có 1 người trực chứ?"
" Bệnh viện Chính Thiên rất lớn." Lý Ẩn trả lời: "Nơi này chỉ là 1 tòa nhà y tế nhỏ mà thôi, cách tòa nhà y tế chính có chút xa xôi. Cho nên..."
Lúc này, Lý Ẩn bỗng nhiên chú ý tới lúc ban ngày, nhìn thấy cánh cửa ở cuối hành lang. Nơi đó là cầu thang dẫn xuống tầng hầm dưới đất. Lúc ấy hắn cảm giác trái tim nhẩy lên bang bang, cảm giác, phía sau cánh cửa kia lẩn khuất 1 thứ cảm xúc rất đáng sợ.
Về sau hỏi ra mới biết được, cánh cửa đó dẫn tới tầng hầm, cư nhiên chính là…
Nhà xác!
💬 Bình luận chương