Chỉ chốc lát, cửa mở, Tuyết Chân liếc nhìn thấy Hoàng Phủ Hác đứng ở ngoài cửa.
"Ngươi, ngươi..." thời điểm nàng trông thấy người đứng trước cửa, bỗng nhiên trong lòng dâng lên một cỗ chua xót, vừa rồi trong nội tâm nàng còn đang giãy rụa, có nên đi tìm hắn hay không, lòng tự trọng và nỗi nhớ hắn cứ giao tranh vật lộn không ngừng, thế mà chỉ trong chớp mắt, hắn đã đứng trước mặt nàng...
Thật không biết nàng có phải đời trước thiếu nợ nam nhân này hay không. Năm đó tuổi còn nhỏ, bởi vì cha chết mà một mực ghi hận hắn, thậm chí còn hi vọng vĩnh viễn quên mất hắn, thế nhưng về sau lại phát hiện, như thế nào cũng quên không được, trong nội tâm luôn có thân ảnh của hắn. Loại tâm tình mâu thuẫn này, vẫn một mực tồn tại tới bây giờ.
Nháy mắt nàng chứng kiến Hoàng Phủ Hác xuất hiện, bỗng nhiên có một cổ xúc động muốn bổ nhào vào ngực hắn, sau đó cầu hắn đừng rời đi. Từ khi còn bé nàng đã nảy sinh tình cảm, theo thời gian trôi qua, phần này yêu hận gút mắc này làm hình ảnh người nam nhân đó càng ngày càng khắc sâu trong tâm trí nàng, không cách nào xóa đi được nữa rồi.
Nàng rốt cục ý thức được, kỳ thật nàng cũng hi vọng, Tôn Tâm Điệp không phải là hung thủ thật sự, như vậy nàng có thể không áy náy, không thấy tội ác khi ở cùng nam nhân này.
"Ngươi... Có chuyện gì?"
"Ta nói ngắn gọn." Hoàng Phủ Hác lúc này quay đầu lại nhìn, ngữ khí nhanh chóng nói: "Mười mấy năm trước, Lương bá phụ không phải mua cho ngươi 1 cái camera sao? Ngươi lúc ấy rất hưng phấn, chạy khắp trong nhà trọ, gặp người nào quay người ấy, CD lúc đó, ngươi còn giữ chứ?"
"À?" Tuyết Chân bị những lời này làm cho hiểu không thấu, nàng vốn nghĩ là Hoàng Phủ tới giải thích cho những lời trước kia, lại nghe thấy hắn nói những lời này.
"Hoàng Phủ Hác! Trong hồ lô của người đang bán thuốc gì đây?"
"Xin nhờ, nói cho ta biết nhanh lên! Chuyện này rất vội!"
"Ân... Đã là chuyện từ hồi nào rồi chứ, ta làm sao nhớ rõ, có lẽ ném đi rồi cũng không chừng. Nếu không ngươi tiến vào, ta và ngươi cùng tìm thử xem."
"Vậy thì làm phiền rồi."
Hai người tiến vào trong nhà, Tuyết Chân dẫn hắn vào thư phòng. Sau đó, mở ra một cái tủ chứa đồ. Trong tủ tràn đầy tro bụi, đều là một vài sách vở đã cũ và ít đồ.
"Ta nghĩ có khả năng để ở nơi này? Cẩn thận ngẫm lại có lẽ chưa ném đi, nhưng cũng rất khó nói ah."
Hai người cùng một chỗ tìm kiếm, thế nhưng đồ vật thật sự quá nhiều, tìm hơn hai mươi phút đồng hồ, vẫn không thu hoạch được gì. Cuối cùng, Tuyết Chân đứng người lên, vỗ vỗ hai bàn tay đầy bụi nói: "Đại khái có lẽ thực sự ném đi rồi? Mà nó cũng chỉ có những tràng cảnh bình thường của nhà trọ mà thôi. Ngươi hỏi chuyện này để làm gì à?"
"Thật không có hả? Ngươi xác định?" Hoàng Phủ Hác không buông tha, vẫn còn tiếp tục tìm kiếm.
"Hoàng Phủ Hác!" Tuyết Chân đề cao đê-xi-ben hô lớn: "Ngươi đến cùng đang làm chuyện thần bí gì! Nói cho ta biết rốt cục đang xảy ra chuyện gì? Lời lúc trước của ngươi hại ta lo lắng đến giờ! Ngươi có phải trúng tà hay không?"
Cuối cùng, cả tủ đồ bị lục tung ra nhưng vẫn không tìm được.
"Tuyết Chân." Hoàng Phủ Hác cắn răng đứng lên, bắt lấy hai vai của nàng, nói: "Ngươi đi nhanh đi, cái nhà trọ này thật sự rất nguy hiểm! Ngươi đi bây giờ còn kịp! Tính là ta cầu van ngươi, ta không muốn ngươi có việc!"
"Ngươi thật sự rất khó hiểu! Rốt cuộc là nguy hiểm gì? Ngươi ngược lại nói cho ta biết đi!"
"Nói ngắn lại... Ngươi nhất định phải mau rời khỏi nơi này, nhất định! Lời nói của ta, ngươi nên tin 1 lần chứ! Ta sẽ không hại ngươi, trước nửa đêm 0 giờ ngày hôm nay, ngươi ngàn vạn lần đừng trở về!"
Lúc này, Hoàng Phủ Hác tiến lên 1 bước, lại đá vào một quyển sách, quyển sách kia trượt ở trên mặt đất, đâm vào bức tường, tức khắc, từ trong cuốn sách rơi ra 1 chiếc đĩa CD!
Hoàng Phủ Hác cùng với Tuyết Chân đều nhìn thấy chiếc đĩa kia, hai người lập tức xông tới.
"Đúng, chính là cái đĩa này! Nguyên lai kẹp ở trong cuốn sách!" Tuyết Chân cầm cái đĩa lên: "Đã qua nhiều năm như vậy rồi, thật hoài niệm ah..."
Hoàng Phủ Hác vội vàng đoạt lấy CD: "Tuyết Chân, nhanh rời khỏi nơi này đi! Nhất định phải rời khỏi nơi này!"
"Nếu quả thật có nguy hiểm như vậy, ta lại càng không thể đi!" Tuyết Chân nói rất quật cường, cùng lúc đó, trong lòng nàng cũng tiếp lời: "Nếu như ngươi gặp nguy hiểm, ta nhất định phải ở cùng ngươi, ta... Ta..."
"Ta một mực đều rất yêu thích ngươi!"
💬 Bình luận chương