Lúc ấy, đại tổ chức phạm tội tên là "Hắc Điệt Hương", đã từng thuê hắn tiến hành chế tác độc dược. Hắn đã chứng minh khả năng sát nhân của chính mình, về sau được thủ lĩnh của bang hội thu nạp làm thành viên trung tâm.
Dùng chính mình để thử tác dụng độc dược, là niềm vui duy nhất của hắn. Giống như tử thần điều khiển mạng sống con người, cái này với hắn mà nói mới chính là cảm giác đạt được thành tựu. Lúc trước "Hắc Điệt Hương" không tiếc cung cấp cho hắn cơ sở tài liệu thí nghiệm. Điều kiện phát triển đầy đủ, hắn đã có thể chỉ cần muốn bất kỳ ai chết thì dù có biện pháp ngăn ngừa hắn hạ độc đến đâu cũng không thể. Chỉ cần hắn nguyện ý. Cho đến tận bây giờ, hắn tinh luyện ra tổng số bao nhiêu độc dược chính hắn cũng không thể nhớ nổi.
Kỳ thật hắn vốn không có tính toán hạ độc những người kia đâu. Bởi vì hắn được cung cấp cơ sở vật chất, điều kiện thí nghiệm khá ổn thỏa, chưa tính đến còn được phép tiến hành thí nghiệm trực tiếp trên cơ thể người. Nhưng chính lúc kia, hắn được gặp nàng.
Nàng một mực bị giam giữ, bị đám người kia thay nhau phát tiết. Nàng chỉ là học sinh bình thường mà thôi, nhưng bởi vì lớn lên xinh đẹp, tăng thêm vóc người mê hồn cho nên bị bắt tới. Trong vài năm không biết sẩy thai bao nhiêu lần, thế nên đã mất khả năng sinh sản, ngày đêm bị giày vò đến không thành hình người. Thời gian trôi qua bao năm, nàng đã không còn được chứng kiến ánh mặt trời. Đến phản kháng cơ hồ cũng đã quên, chỉ là bị những người kia xem mình là công cụ giải quyết sinh lý nhu cầu mà thôi.
Nàng là người như vậy, đã qua tay không biết bao nhiêu người. Chơi chán rồi, bán cho bọn buôn người hay là g**t ch*t cũng không sao cả. Lúc ấy, nàng được đưa đến chỗ Chiến Thiên Lân. Nàng đã không còn năng lực chạy trốn cùng phản kháng, đồng thời "Hắc Điệt Hương" cũng ám chỉ hắn, có thể tùy tiện xử trí cô bé này.
Khi đó, một câu nói của nàng làm hắn sinh ra hứng thú.
"Ngươi giúp ta hạ độc chết hết bọn hắn."
Chiến Thiên Lân có chút ngoài ý muốn nhìn cơ thể nữ nhân mảnh mai, giống như gió thổi qua sẽ ngã xuống ở trước mặt hắn nói như vậy, hơn nữa tuyệt không sợ hắn là người nghiên cứu độc dược.
"Như vậy ngươi có thể cho ta cái gì?"
Chiến Thiên Lân lúc ấy rõ ràng không có bác bỏ nàng. Trên thực tế, hắn gia nhập cái cái tổ chức này chỉ là vì điều kiện làm việc mà thôi, những thứ khác hắn đều không màng tới. Chế tác độc dược là hứng thú của hắn, mà "Hắc Điệt Hương" có thể thỏa mãn yêu cầu đó. Nhưng bây giờ hắn nghiên cứu cũng được khá nhiều rồi loại độc dược rồi, hắn bắt đầu cân nhắc mở rộng thí nghiệm, số lượng cùng phát triển thêm một vài đặc tính nữa.
"Ta không biết." Nữ nhân cứ như vậy nhàn nhạt hồi đáp: "Nhưng là, chỉ cần ngươi giết bọn chúng ngươi muốn cái gì, ta đều cho ngươi."
Nữ nhân này chính xác rất đẹp, nhưng thời gian dài bị tra tấn đã làm cho nàng tiều tụy nhiều, tuy nhiên dáng người vẫn rất hấp dẫn như trước, nhưng Chiến Thiên Lân đối với độc dược hứng thú hơn nữ nhân nhiều. Nàng có thể cấp cho hắn cái gì đây?
Nàng có cái gì hắn cũng không cần. Nếu muốn thân thể của nàng, hắn đại khái có thể dùng sức mạnh, chỉ là Chiến Thiên Lân đối với điều này hứng thú không lớn.
Hắn lúc ấy, cái gì cũng không nói với nàng. Cũng không hứa hẹn bất kỳ điều gì. Chỉ là từ trong ống nghiệm đổ ra một chất lỏng màu xanh lá, sau đó đưa cho nàng.
"Uống hết." Hắn chỉ nói ngắn gọn như vậy.
Tiếp đó nàng đón lấy rồi một hơi uống hết.
Sau đêm đó, "Hắc Điệt Hương" hơn năm mươi người, vô luận là đại ca hay tiểu lâu la, toàn bộ đều chết oan chết uổng.
Chỉ có Chiến Thiên Lân cùng nàng là không chết. Hắn hạ độc như thế nào, chỉ có bản thân của hắn mới biết được.
Chất lỏng màu xanh lá là giải dược duy nhất.
Rời khỏi chỗ đó về sau hắn cùng nàng đi đến thành phố K. Nàng lúc ấy hỏi: "Tốt rồi, hiện tại ngươi muốn ta làm cái gì?"
"Rất đơn giản. Tương lai ngươi sẽ trở thành vật thí nghiệmđộc dược của ta, ngươi cứ ở bên cạnh ta là được. Sau đó, căn cứ phản ứng trúng độc củangươi, ta tiến hành nghiên cứu giải dược."
Nàng cứ như vậy trả lời: "Ta biết rồi."
Thời điểm rời khỏi căn hầm dưới mặt đất, nàng đã nhiều năm chưa trông thấy ánh mặt trời, rốt cục bây giờ đã được tự do rồi.
"Đúng rồi." Chiến Thiên Lân lúcấy chuẩn bị bước lên xe buýt tiến đến thành phố K chợt nhớ tới muốn hỏi nàng một vấn đề: "Ngươi tên là gì? Không biết xưng hô như thế nào mà nói..., sẽ rất phiền toái."
"Hiên Kỳ. Phàm Hiên Kỳ."
Nữ nhân gọi làPhàm Hiên Kỳ là người duy nhất Chiến Thiên Lân tin tưởng.
Khi hai người tiến vào nhà trọ Chiến Thiên Lân nói cho nàng không tiết lộ mối quan hệ của hai người với các hộ gia đình khác.
"Mạng của ngươi là của ta, ta nghĩ dùng như thế nào cũng có thể. Sau này, ngươi dựa theo sự phân phó của ta mà làm việc."
"Ta biết rồi."
Đây là ước định giữaChiến Thiên Lân cùng Phàm Hiên Kỳ.
Bị nhốt dưới lòng đất nhiều năm như vậy, cho nên thị giác của nàng có thể nhìn rõ trong bóng tối, nên được rất nhiều hộ gia đình quan tâm. Nhưng mà Chiến Thiên Lân làthiên tàiđộc dược lại không người nào biết. Về sau, hắn và Phàm Hiên Kỳ cùng trở thành đồng minh của thần cốc Tiểu Dạ Tử.
"Ngươi thật sự hạ độc đối với Tuyết Chân rồi hả?" Hoàng Phủ Hác mặt lộ vẻ sát ý nói: "Ngươi rõ ràng dám..."
"Ta nói lại lần nữa, nói rõ mảnh vỡ khế ước địa ngục ở nơi nào. Ta không phải là người kiên nhẫn. Không cầm được mảnh vỡ, đồng bọn của ta sẽ không đưa giải dược ra đâu. Mà ngươi, hiện tại cũng không cách nào rời khỏi nhà trọ này."
Sau đó, Chiến Thiên Lân sửa sang lại cổ áo, nói: "Ân, quên nói cho ngươi biết. Tuy ta đã tiến hành thí nghiệm qua rất nhiều lần, bất quá cũng có một số nhỏ người độc dược sẽ phát tác trong thời gian cực ngắn, cho nên ngươi suy nghĩ kỹ càng."
"Ngươi cứu nàng trước đã!" Hoàng Phủ Hác cắn răng nói: "Chỉ cần ngươi cứu nàng ta sẽ nói cho ngươi biết..."
Ác ma không kém độc dược sư, Hoàng Phủ Hác cuối cùng đã hạ cảnh cáo!
💬 Bình luận chương