Lục Lâm Thiên chợt nhướng cao mày, sắc mặt âm trầm, tiếp tục đi tới.
Lát sau một tiếng quát vang lên sau lưng Lục Lâm Thiên:
– Đứng lại!
Lục Lâm Thiên quay người lại:
– Bám theo lâu như vậy rốt cuộc chịu ra?
Bốn nam nhân mạng lại!
Đồng bạn bị gϊếŧ khiến nam nhân Vũ Sĩ bát trọng rất tức giận, tay cầm cây gậy sắt màu xanh, một đầu nhọn, một đầu dẹp tựa như loan đao lóe tia sắc lạnh.
Vũ khí rút ra từ tay nam nhân Vũ Sĩ bát trọng, khí thế mạnh mẽ xé rách không khí. Đá vụn trong sơn cốc bị hất bay lên, chân khí thuộc tính thổ bộc phát, nam nhân Vũ Sĩ bát trọng vọt hướng Lục Lâm Thiên.
Nam nhân Vũ Sĩ cửu trọng, nam nhân mặt sẹo Vũ Sư nhị trọng cũng lao vào Lục Lâm Thiên. Chân khí cuồng bạo, bọn họ định vây công Lục Lâm Thiên, không chút nương tay. Có thể thấy được ba người quen làm nghề chặn đường cướp bóc nhiều lần, chỉ mong nhanh chóng gϊếŧ đối thủ, không có đạo nghĩa gì hết.
Sắc mặt Lục Lâm Thiên âm trầm, trong tình huống nguy cấp vẫn không hốt hoảng. Mấy người này chưa đủ sức làm khó được Lục Lâm Thiên, chỗ này không bóng người, hắn có thể thoải mái bộc lộ thực lực.
Lục Lâm Thiên hừ lạnh một tiếng:
– Cùng nhau lên vậy cùng chịu chết đi!
Chân khí hùng dũng như nước lũ xuyên qua kinh mạch rộng, thủ ấn nhanh nhẹn.
– Thanh Linh khải giáp!
Chớp mắt người Lục Lâm Thiên phủ lớp không gian vảy vàng nhạt trông rất thần dị, khí thế tăng vọt. Cùng thực lực tu vi Vũ Sĩ bát trọng nhưng Lục Lâm Thiên phát ra khí thế mạnh hơn đối thủ nhiều. Nếu so sánh khí thế của nam nhân Vũ Sĩ bát trọng tựa mưa rào thì khí thế trên người Lục Lâm Thiên là mưa to.
Tất cả là vì kinh mạch trong người Lục Lâm Thiên rộng dày hơn người cùng tu vi, chân khí chuyển động nhanh hơn, mạnh hơn, khí thế cường đại hơn nhiều. Cùng một đòn công kích, Lục Lâm Thiên vận dụng thì có uy lực lớn hơn rất nhiều.
Thanh Linh khải giáp bao quanh thân Lục Lâm Thiên, khi ba đối thủ kinh ngạc thì phút giây đó hắn vung chưởng. Chưởng ấn màu vàng đất ngưng tụ, chân giẫm mạnh xuống đất. Năng lượng chân khí vàng đất tuôn ra từ bàn chân Lục Lâm Thiên, chân khí cường đại dao động thành lực đẩy mạnh mẽ khiến Lục Lâm Thiên hóa thành bóng đen vọt hướng Vũ Sĩ bát trọng.
Vũ Sĩ bát trọng cầm vũ khí kinh ngạc kêu lên:
– Vũ Giả song hệ?
Chân khí rót vào vũ khí nhiều hơn, vũ khí lóe ánh sáng sắc bén rạch phá không khí, kình khí rít gào đâm mạnh vào Lục Lâm Thiên.
Lục Lâm Thiên ở giữa không trung vẻ mặt hờ hững nhìn quang nhận sắc bén đâm tới gần, người chợt lóe, ngực hắn chỉ trong tích tắc né thoát quang nhận, rồi huy động chưởng ấn công kích nam nhân Vũ Sĩ bát trọng.
Biểu tình Nam nhân Vũ Sĩ bát trọng giật mình, gã không ngờ tốc độ của đối thủ mau vậy. Vũ Sĩ bát trọng dựng hộ thân cương quyển vàng đất quanh thân, vội vàng vỗ chưởng nghênh đón Lục Lâm Thiên.
Chưởng ấn ngưng tụ ẩn chứa kình khí hùng hồn đánh tan dòng không khí. Nhưng lúc này mắt Lục Lâm Thiên bắn tia sắc bén, lù lù bất động, người không dịch chuyển một li. Lục Lâm Thiên mặc kệ chưởng đập trúng vai mình, chưởng ấn của hắn vỗ vàog ngực nam nhân Vũ Sĩ bát trọng.
Chưởng ấn phá hộ thân cương quyển của nam nhân Vũ Sĩ bát trọng, kình khí cường đại từ chưởng ấn ập xuống.
Bùm bùm bùm!
Thanh âm như sấm vang vọng trong sơn cốc. Nam nhân Vũ Sĩ bát trọng phun búng máu, bị đánh bay xuống dưới đập mạnh vào khối đá to trong sơn cốc, đá nứt ra.
Tất cả nói thì dài nhưng chỉ xảy ra trong hai giây. Lục Lâm Thiên dựa vào Thanh Linh khải giáp, cơ thể mạnh mẽ trực tiếp va chạm với chưởng lực từ Vũ Sĩ bát trọng. Đúng như dự đoán, chưởng của đối thủ trừ khiến ngực Lục Lâm Thiên sôi trào máu ra không tạo thành vết thương gì.
💬 Bình luận chương