Hắn mỉm cười nói:
- Cực kỳ náo nhiệt a. Thì ra là thiên tài của Vĩnh Hằng thần quốc, tại hạ Diệp Châu.
Diệp Châu?
Những người Vĩnh Hằng thần quốc nghe thấy cái tên này đều nhao nhao biến sắc. Ngay cả Hạ Hầu Hi kia cũng không khỏi đứng lên.
Diệp Châu chính là thiên tài mạnh nhất Diệp gia của Đa Văn thần quốc, hơn nữa Diệp Châu này lại là tồn tại cùng nổi danh với tộc huynh Hạ Hầu Tông của hắn.
Ngay cả Hạ Hầu Hi hắn ở trước mặt Diệp Châu cũng phải hạ thấp ba phần.
- Thì ra là Diệp Châu đại ca.
Hạ Hầu Hi thay đổi ngạo khí lúc trước, ngữ khí trở nên cực kỳ khiêm tốn.
- Tiểu đệ Hạ Hầu Hi bái kiến Diệp Châu đại ca.
- Bái kiến Diệp Châu đại ca.
Những thiên tài khác của Vĩnh Hằng thần quốc đều nhao nhao ôm quyền.
Diệp Châu mỉm cười:
- Chư vị huynh đệ, đều là người trong giang hồ, cần gì phải đa lễ như vậy. Đáng tiếc Hạ Hầu Tông của Hạ Hầu gia tộc chư vị lần này không có tới. Năm đó từ biệt thật là tưởng niệm Hạ Hầu huynh a.
Hạ Hầu Hi vội vàng cười nói:
- Tông đại ca cũng thường xuyên nói tới Diệp Châu đại ca. Nói người là một trong số ít tồn tại trong đám người cùng thế hệ của Thập đại thần quốc mà huynh ấy bội phục.
Diệp Châu vẫn bảo trì bình thản, cũng không bởi vì lời tâng bốc của Hạ Hầu Hi mà dương dương tự đắc, hắn lạnh nhạt nói:
- Đó là do mọi người ủng hộ mà thôi.
Hai nhóm người tụ tập lại một chỗ lại yểm hộ cho Yến Thanh Tang kia rời khỏi đây. Tuy rằng Yến Kim Nam kia còn canh cánh trong lòng, nhưng lời nói của hắn đã không còn có trọng lượng, đứng ở một bên, rất là xấu hổ.
Giang Trần nhìn thấy hai nhóm người này tụ tập một chỗ, cũng không có tâm tư nghe bọn chúng hàn huyên. Nhìn Diệp Châu kia, âm thầm nhớ kỹ người này.
Sau đó hắn liền bỏ tiền xuống bàn, phiêu nhiên rời khỏi.
Rất nhanh Giang Trần đã thấy Yến Thanh Tang ở phía trước hơn dặm. Giang Trần nhanh chóng đuổi theo.
- Huynh đài dừng bước.
Lúc này Giang Trần cũng bất chấp rụt rè, nhanh chóng đuổi theo, gọi Yến Thanh Tang lại.
Yến Thanh Tang đang rầu rĩ không vui, sau khi bị Giang Trần gọi lại, sững sờ nói:
- Ngươi là ai?
Giang Trần mìm cười:
- Vừa rồi là khách nhân thưởng rượu ở Ngọc lâu.
- Ngươi như sau khi đi vào nhận được quá nhiều kỳ ngộ, căn bản không có cách nào toàn thân trở ra. Cho nên tại hạ muốn tìm một thế lực lớn có thể hợp tác. Hơn nữa người hợp tác phẩm tính phải đoan chính. Dù sao tại hạ cũng không muốn bảo hổ lột da, cuối cùng lại bị nuốt tới xương cốt không còn.
Lời nói này của Giang Trần, lúc vừa mới xuống lầu hắn đã nghĩ kỹ.
Yến Thanh Tang kia càng thêm cẩn thận đánh giá Giang Trần.
- Xem xét cổ ngọc? ngươi có bản lĩnh như vậy, Lam Yên đảo vực này không bị ngươi đào rỗng sao? Lời này của ngươi đi lừa tiểu hài tử ba tuổi đi.
- Ha ha, những thần thông này của tại hạ cũng là do được tổ tiên truyền thừa. Đời trước đều không có học hiểu, không ngờ tới tay ta lại tìm hiểu ra. Thời gian ta xuất đạo ngắn ngủi, trên thực tế cơ hội cũng không nhiều lắm. Chỉ là đã thành công tìm được chỗ tốt chân chính nhiều lần. Nếu như bằng hữu không tin, chúng ta có thể tùy tiện tìm một cửa hàng cổ ngọc nhìn xem.
Yến Thanh Tang trầm ngâm nói.
- Xác xuất thành công của ngươi cao bao nhiêu?
- Người bình thường đánh bạc cổ ngọc, đều dựa vào vận khí, dựa vào vận khí của tay. Có chút người đạo hạnh cao, có lẽ một phần ngàn xác xuất tìm được chỗ tốt. Mà ở dưới bộ thần thông truyền thừa này, giống như có quan hệ với huyết mạch vậy. Cho nên xác xuất thành công ở một phần mười.
Giang Trần cũng không có nói quá vẹn toàn.
- Ồ?
Yến Thanh Tàng dường như bắt đầu có chút hào hứng:
- Ngươi xác định mình không nói mơ đó chứ?
- Mắt thấy mới là thật.
Giang Trần cười nhạt nói.
- Được, ta cũng muốn nhìn xem, ngươi thực sự có bổn sự như vậy sao.
Yến Thanh Tang thực sự không tin, hắn rất muốn nhanh chóng nhìn thấy.
- Cửa hàng cổ ngọc là do ngươi định đoạt. Tránh cho ngươi nói ta thiết lập bố trí lừa ngươi.
Giang Trần vì muốn làm cho Yến Thanh Tang tin, cho nên dứt khoát nói như vậy.
Yến Thanh Tang gật gật đầu nói:
- Tốt, theo ý ngươi, ta quyết định.
Không biết vì sao Yến Thanh Tang nhìn thấy Giang Trần tự tin như vậy, Yến Thanh Tang lại sinh ra ba phần tín nhiệm khó hiểu. Hai người lập tức đi về phía đường cổ ngọc.
Ở Kỳ tích chi thành này, đường cổ ngọc là con đường dễ đi nhất.
Yến Thanh Tang không có đi tới những cửa hàng lớn kia, mà tìm mấy tiểu đ**m nhỏ, tùy ý chọn một nhà.
💬 Bình luận chương