A Nhược biết hai người bọn họ xuất phát từ điểm người giúp đỡ - và kẻ trả ơn mà thôi. Vốn dĩ cũng chẳng có gì to tát nếu như hai người từ từ xem nhau như một điều gì đó thân thuộc, để rồi khi ở đỉnh điểm của cuộc cãi nhau... Bọn họ đều chọn tạo khoảng cách với đối phương chứ không hề có ý làm lành.
Đau lòng chắc chắn là có, bởi vì A Nhược cũng thích Duệ Lâm. Nhưng thâm tâm anh tự nhắc rằng... Mình vốn dĩ cũng chỉ là một người không lành lặn, không thể vì tình cảm cá nhân mà làm vướng tay vướng chân hắn được.
Biết là không nên xen vào cuộc sống của hắn nhiều nhưng A Nhược vẫn tò mò chuyện đang xảy ra ngay lúc này. Anh muốn được như những người khác, có thể lén lút xem nó có cảm giác gì, có thể lén lút nghe lén cuộc trò chuyện của họ với người khác Nhưng rồi anh lại tự cười trách bản thân mình rằng.
" Đến cả việc đi lại còn khó khăn thì huống gì nói đến chuyện tìm chỗ trú thôi thân mới, có tin tôi không để anh ngồi xe lăn mà vĩnh viễn chỉ có thể ngồi im một chỗ luôn không?"
" Duệ...Duệ Lâm... Cậu hiểu lầm ý tôi rồi. Tôi không tìm chỗ trú thân mới..."
" Tốt nhất nên quản cái thân anh tốt vào, tôi phải đến công ty một lát nữa về chúng ta sẽ nói chuyện tiếp."
A Nhược quả thật không tin con người độc chiếm, ngang tàn này lại là Tôn Duệ Lâm. Hắn không chịu nghe anh giải thích, ngang ngược cho suy nghĩ của mình là đúng... Con người xa lạ này anh không thể là Duệ Lâm được.
Nhưng A Nhược cũng nhận ra... Người khiến hắn thành ra như vậy chắc chắn là anh... Cái vòng vây rắc rối này biết khi nào mới có thể gỡ bỏ.
💬 Bình luận chương