Động tác cầm ly uống trà của Hạng Tây dừng lại, hạ mắt xuống nhìn cái ly, một lát sau mới giương mắt xem xét Trình Bác Diễn.
"Sao vậy?" Trình Bác Diễn dựa vào phía sau, gác một chân lên, cánh tay đặt lên đầu gối nhìn cậu.
"Uống trà thôi mà cũng khiến anh uống đến phóng túng được luôn." Hạng Tây uống hết trà trong ly, buông ly xuống tiếp tục pha trà: "Ba mươi năm này anh làm sao qua được..."
"Anh nói với em đạo lý này." Trình Bác Diễn nghịch máy ảnh trong tay: "Thực ra cũng không nghẹn ba mươi năm, mới hơn mười năm thôi."
"...À." Hạng Tây lên tiếng.
"Trước khi có em, nghẹn cũng bình thường thôi, không phải chuyện gì quá mức, động tay một chút là được." Trình Bác Diễn híp mắt nhìn cậu: "Hiện tại em ở cùng anh, hôn cũng hôn rồi, sờ cũng sờ rồi, tuốt cũng đã tuốt... anh vẫn còn nghẹn thì lại không bình thường."
Hạng Tây đậy nắp ấm lại mới liếc mắt nhìn anh.
"Anh đang giữ một bạn trai nhỏ, bề ngoài đẹp trai, chân lại vừa dài vừa thẳng." Trình Bác Diễn không nhanh không chậm tiếp tục nói: "Vậy mà lần nào cũng đều phải vào WC tự giải quyết..."
"Sao lại là lần nào cũng?" Hạng Tây trừng anh: "Không phải hôm đó em mới giúp anh..."
"À, đúng vậy, có giúp anh một lần." Trình Bác Diễn nhếch môi cười: "Một lần, đúng vậy một lần, ngại quá, số lần quá ít nên không nhớ rõ."
"Vậy anh muốn làm sao!" Hạng Tây cầm ấm đang định nấu nước, vừa nghe như vậy, liền đặt ấm nước xuống.
"Anh không muốn nghẹn nữa." Trình Bác Diễn đặt chân xuống, thân thể cúi về phía cậu, tay chống chân bây giờ vào ngồi ở trà trang, tuyệt đối cũng không thành vấn đề."
Hạng Tây không nói gì, cậu cũng chẳng để ý nghe Trình Bác Diễn khen mình thế nào, cả đầu đều đang nghĩ đến chuyện chút nữa sẽ xảy ra.
"Đi tắm đi." Trình Bác Diễn đứng lên: "Đừng tưởng rằng kéo dài thời gian không đi tắm là có thể qua được."
"A?" Hạng Tây ngẩn người.
"Em nếu không tắm, anh cũng chẳng nổi giận gì." Trình Bác Diễn nhìn cậu: "Anh trịnh trọng nói cho em biết, bây giờ không đi tắm thì lập tức vào phòng."
Hạng Tây vọt lên, chạy vào phòng ngủ cầm quần áo rồi lập tức lẻn vào phòng tắm.
Lúc nước trong vòi phun ra, Hạng Tây còn quay đầu nhìn cửa phòng tắm, cảm thấy Trình Bác Diễn sẽ phá cửa mà vào, ở ngay phòng tắm này làm cậu.
Nhưng chuyện đó không xảy ra, cửa phòng tắm dù một chút động tĩnh cũng không có. Hạng Tây nghĩ lại cảm thấy bản thân mình ngốc quá, không phải là... lên giường thôi sao? Thời gian dài như vậy rồi, cũng rất bình thường thôi, lại nói cậu cũng không phải là không có suy nghĩ gì với Trình Bác Diễn, còn rất suy nghĩ nữa là...
Mỗi lần nghe được thanh âm kh*** g** cùng với tiếng th* d*c đè nén của Trình Bác Diễn, cậu đều thấy mình đã chuẩn bị hết rồi, có chuyện gì đó cũng không phải không được.
Nhưng sao vẫn cứ hồi hộp như vậy chứ!
Lúc tắm rửa xong đi ra, cậu nhìn thấy phòng khách đã tắt đèn, bên trong phòng ngủ chưa đóng kín cửa lộ ra ánh đèn. Cậu như ăn trộm mà nhẹ tay nhẹ chân đi đến cửa phòng, từ từ mở ra xem xét bên trong.
Trình Bác Diễn đang dựa vào sô pha đọc sách.
Hạng Tây cảm thấy rất khϊếp sợ, người này mấy lời nói lưu manh vô lại cũng nói ra hết rồi, vậy mà bây giờ còn có thể im lặng ngồi đọc sách!
Thậm chí còn nhớ viết lại nữa chứ!
"Tắm xong rồi?" Trình Bác Diễn đột nhiên ngẩng đầu về phía này nói một cậu.
"A." Hạng Tây hoảng sợ, chậm một lát mới đẩy cửa ra đi vào: "Tắm xong rồi."
"Anh đi tắm." Trình Bác Diễn khép sách lại, còn đặt cả thẻ biết em tắm lâu như vậy, anh cũng không cần phải chạy đi, bò đi một chuyến rồi về là vừa lúc."
"Không phải em nói ăn sữa trứng gà rồi mà." Hạng Tây không biết nói sao mới tốt, nhảy xuống giường ôm lấy Trình Bác Diễn: "Em đã sợ anh đi xuống mua rồi."
"Vậy em đừng nói ra, đã nói ra rồi anh còn không đi mà được sao." Trình Bác Diễn xoa xoa tóc cậu: "Lại nói tối hôm nay không giống bình thường, dù em có nói muốn ăn tụi Bát Bát đối diện, anh cũng sẽ leo lên lưới phòng trộm bắt tụi nó về cho em."
Hạng Tây nở nụ cười: "Mấy con chim kia có thù gì với anh đâu, suốt ngày cứ nhớ nhung tụi nó."
"Tụi nó nhớ thương anh mà, không có việc gì lại quay qua đây ồn ào." Trình Bác Diễn vừa đi qua phòng tắm vừa nói: "A,a, anh đẹp trai kia sắp ngủ dậy rồi, mau đến xem..."
Hạng Tây cười đi vào phòng bếp, mì trộn được để trên bàn bếp, nằm trong một cái tô có nắp đậy lên, trong thùng rác cũng không có hộp cơm, xem chừng Trình Bác Diễn trực tiếp cầm tô đi mua về.
Cái người này thật sự là chu đáo tỉ mỉ...
Hạng Tây cầm lây tô, dùng đũa trộn lên, ở trên mặt hơi bị đóng lại, cũng bắt đầu khô đi, nhưng nếm thử một miếng, mùi vị vẫn rất ngon. Cậu bỏ thêm ít nước vào, rồi ngồi trong phòng bếp, như hùm như sói mà ăn hết.
Trình Bác Diễn tắm rửa so với cậu nhanh hơn nhiều, lúc cậu vừa ăn xong mì đang cầm tô đi rửa, Trình Bác Diễn đã đi ra: "Còn có thể ăn được hả?"
"Có thể chứ, còn ngon lắm." Hạng Tây gật gật đầu: "Cực kỳ ngon luôn."
Trình Bác Diễn xoa tóc cậu: "Đi ngủ đi."
"Dạ." Hạng Tây quay đầu liền đi ra ngoài, Trình Bác Diễn vẫn đứng không nhúc nhích, cậu suy nghĩ mới lại xoay người đi vào phòng tắm: "Đánh răng, đánh răng, đánh răng, em biết rồi!"
Rất buồn ngủ, lúc đánh răng Hạng Tây đột nhiên cảm thấy rất mệt, không biết có phải là vì ăn no hay không, mí mắt cũng đánh nhau rồi.
Lúc vào phòng ngủ đã thấy Trình Bác Diễn nằm xuống, cậu lên giường, muốn bò qua người Trình Bác Diễn đi vào, Trình Bác Diễn lại kéo cậu ôm lấy.
"Á.." Cậu thuận thế nằm sấp lên người Trình Bác Diễn, cũng lười động, cứ như vậy nhắm mắt lại.
"Ngủ đi." Trình Bác Diễn nhẹ giọng nói, tắt đèn, tay từng chút từng chút vỗ lên lưng cậu.
Hạng Tây cảm thấy mình còn không có quá trình đi vào giấc ngủ, Trình Bác Diễn vừa vỗ hai cái, cậu như đã mất đi ý thức.
Buổi sáng, lúc tỉnh lại, Trình Bác Diễn đã rời giường, cậu lật người tới lui trên giường một hồi, rồi cũng chậm rì rì xuống giường.
Trên người có chút khó chịu, chân mỏi, eo hình như cũng hơi mỏi, còn có... mông nữa.
Cậu nhíu nhíu mày, thực ra cằm cũng hơi đau một chút. Ngày hôm qua tay bị Trình Bác Diễn trói ra sau lưng, cậu quỳ trên giường đều dùng cằm với trán chống giường... Đệch!
Vừa nghĩ đến cả người lại thấy nóng lên đôi chút.
"Dậy rồi?" Trình Bác Diễn đang bận rộn trong phòng bếp, chiên xong trứng gà tỏa ra hơi nóng.
"Dạ." Hạng Tây gãi đầu: "Không phải anh nói ăn ít đồ chiên thôi hả?"
"Lâu lâu cho em ăn một ít đỡ thèm." Trình Bác Diễn rửa tay đi tới ôm cậu.
"Chỉ có một cái? Anh không ăn đỡ thèm hả?" Hạng Tây tựa vào người anh, nhìn qua cái dĩa.
"Tối qua anh đỡ thèm rồi." Trình Bác Diễn thấp giọng nói: "Về sau cũng không còn thèm nữa. Muốn ăn liền ăn, ăn đến thống khoái."
"Hay em chèn nhạc đệm cho anh hát nha!" Hạng Tây ngửa đầu ra sau, trừng anh.
"Được thôi." Trình Bác Diễn thanh thanh cổ họng: "Muốn ăn liền ăn—"
"Ây da, em đi rửa mặt đây!" Hạng Tây đẩy anh ra, xoay người chạy vào WC.
Đại khái lại vì ngẩn người, thời gian rửa mặt cũng dài hơn bình thường, Trình Bác Diễn gõ cửa: "Có phải em có chỗ nào không thoải mái không? Đừng cố chịu, nói với anh đi."
"Em không có mà!" Hạng Tây vừa đánh răng vừa nói vọng ra.
"Thật là không có? Không được anh phải đi hỏi người khác một chút." Trình Bác Diễn ở bên ngoài nói.
"Hỏi cái... hỏi ai chứ?" Hạng Tây ngẩn người.
"Hỏi Tống Nhất." Trình Bác Diễn nói.
"Anh đúng là không nói nổi mà!" Hạng Tây hoảng sợ, ngậm bàn chải mở cửa: "Anh hỏi Tống Nhất chuyện gì chứ! Anh hỏi cái gì!"
"Thì hỏi sau khi làm xong liệu có chỗ nào không thoải mái hay không, phải làm sao mới được." Trình Bác Diễn trả lời rất tự nhiên.
"Em không hề! Thấy không thoải mái!" Hạng Tây nhìn anh, thở dài: "Chỉ là mông có hơi chút kia kia thôi, qua hai ngày nữa là tốt rồi, dù sao cũng không cứ như này hoài đâu."
"Anh biết rồi." Trình Bác Diễn nâng cằm cậu lên: "Anh tan tầm mang ít thuốc về cho em."
"Thuốc gì cơ?" Hạng Tây nhìn anh.
"Không biết nữa... thuốc trĩ?" Trình Bác Diễn mỉm cười, xoay người tránh ra: "Sữa, bánh mì, đầu làm xong rồi, lát nữa em tự mình ăn nha."
"Em có thể... em có thể tự làm cho mông mình tốt lên được không?" Hạng Tây xém chút nữa là nuốt bọt kem đánh răng xuống luôn rồi, cậu quay đầu súc miệng, đuổi theo Trình Bác Diễn đến phòng khách: "Anh có thể đừng can thiệp vào sự tự do của mông em không?"
Trình Bác Diễn nhìn cậu nửa ngày, dựa vào sát tường, cười hồi lâu, sau đó nhẹ giọng thở dài: "Aiz, không phải là anh lo cho em sao."
"Không cần đâu, thật sự không cần đâu." Hạng Tây nhíu mày: "Anh đừng đặt sự chú ý của anh lên mông của em nữa đi nha?"
"Được rồi." Trình Bác Diễn nói: "Anh mặc kệ...mông em... vậy."
Hạng Tây đến gần chạm lên môi anh một cái: "Dạ."
Trình Bác Diễn kéo cửa nhà ra, đi ra ngoài một bước lại lui lại, đưa tay ôm chầm lấy cậu, hôn một cái thật mạnh: "Không muốn đi làm."
Hạng Tây nghe thấy câu này của anh không hiểu sao cũng có chút không muốn để anh đi, lập tức đưa tay câu lấy cổ anh, chân cũng bám luôn trên người anh: "Hay là anh dẫn em đi làm đi."
"Hử?" Trình Bác Diễn cười: "Làm sao dẫn?"
"Thì... hôm nay anh làm ở phòng khám phải không?" Hạng Tây nhìn anh.
"Ừm." Trình Bác Diễn nhìn cậu: "Thì sao, em muốn ngồi ở cửa phòng khắm hửm?"
"Đúng vậy." Hạng Tây nói.
Trình Bác Diễn chưa nói gì, qua vài giây mới vỗ sau lưng cậu một cái: "Nhanh, nhanh, nhanh, thay quần áo đi!"
"A?" Hạng Tây sửng sốt một chút, xoay người chạy vào phòng ngủ, vừa chạy vừa kêu: "Đi thật hả? Em đi thật hả?"
"Đi chứ! Nhanh lên chút, bị trễ rồi!" Trình Bác Diễn gõ lên cửa một chuỗi: "Đem theo đồ ăn sáng, ăn trên đường đi!"
Hạng Tây nhanh tay lấy một cái áo thun mang vào, bỏ bánh mì với sữa vào túi, mang đồ vọt tới. Lúc thay giày cậu lại có chút muốn cười, vừa ngẩng đầu thấy Trình Bác Diễn đã cười đến không nhịn được, cậu liền vui vẻ: "Đây là bệnh thần kinh ha!"
"Lâu lâu thần kinh một lần thôi, không phải lúc nào cũng vậy." Trình Bác Diễn đóng cửa lại, kéo cậu vọt đến trước thang máy. Lúc chờ thang máy đến, anh đột nhiên đến gần bên tai Hạng Tây: "Hạng Tây."
"Dạ?" Hạng Tây quay đầu lại.
"Anh yêu em." Trình Bác Diễn nhẹ giọng nói, hôn lên vành tai của cậu.
- HẾT CHƯƠNG 68 -
💬 Bình luận chương