Triển lãm ảnh tổ chức trong vòng một tuần. Mỗi ngày Hạng Tây đều đến xem, nhìn thấy có người dừng lại trước tấm ảnh Tôi thấy ánh sáng, cậu sẽ nhìn mặt người ta cả nửa ngày.
Có thích không ta?
Có phải rất có cảm xúc không?
Có phải rất đỉnh không!
Có phải cảm thấy người chụp ảnh rất phi phàm không!
Tôi ở đây này!
Nhìn tôi đi!
Chính là tôi chụp đó...
Vào ngày cuối cùng, Hạng Tây còn cầm theo máy ảnh đi một chuyến. Nhưng cậu lại ngại không dám giơ máy ảnh đi vào mà chỉ chụp mấy tấm ở cửa. Sau đó, cậu lại như ăn trộm mà đi vào chụp lại "tác phẩm" của mình hai tấm, rồi nhanh chóng cất máy ảnh vào lại trong túi.
Lúc cậu quay người chuẩn bị đi ra ngoài, lại có người gần đó gọi cậu: "Hạng Tây."
"Hử." Cậu quay đầu lại.
Vừa nhìn thấy chủ nhiệm Hứa và bác Trình, tròng mắt cậu cũng muốn rớt xuống, nhanh chân cúi người chào hỏi: "Con chào dì với bác trai ạ."
"Là tấm này sao?" Bác Trình cười chỉ vào ảnh chụp.
"...Dạ vâng ạ." Vốn dĩ Hạng Tây còn đang ngóng trông có người dừng lại trước ảnh chụp của cậu, bây giờ đột nhiên bị ba Trình hỏi như vậy lại thấy ngượng ngùng: "Chỉ là chụp vui thôi, không thể so sánh với mấy nhϊếp ảnh gia người ta đâu ạ."
"Đẹp lắm." Chủ nhiệm Hứa đến gần tấm ảnh: "Từ trước đến nay dì chưa từng để ý đến những thứ này, chỉ một cảnh tượng bình thường mà hóa ra cũng có thể đẹp đến nhường này nhỉ."
Hạng Tây thấy mặt mình sắp nóng cháy đến nơi rồi. Cậu cầm chai nước lăn trên má, lăn một lát mới nhớ phải đưa nước cho chủ nhiệm Hứa: "Dì ơi, dì uống nước ạ."
"Cảm ơn con." Chủ nhiệm Hứa nhận lấy chai nước, mỉm cười: "Mới nãy lúc vào đây dì có uống ít cà phê, vừa lúc cảm thấy trong miệng có hơi đắng."
"Hạng Tây." Bác Trình vỗ vai cậu: "Giỏi lắm, cố lên."
Hạng Tây cười ha ha, không nói gì.
Vốn cậu còn đang thấy không biết nên khoe khoang ở đâu, bây giờ chủ nhiệm Hứa và bác Trình đều đã xem, cậu bỗng thấy cũng chẳng có gì để khoe khoang nữa, coi như đã thỏa mãn rồi.
Sau khi triển lãm ảnh kết thúc, Phương Dần cũng chuyển tiền vào thẻ Trình Bác Diễn cậu đang dùng. Lúc tra tiền, Hạng Tây mới phát hiện ra Phương Dần gửi cho cậu dư ra một nghìn.
"Này, có phải anh tính nhầm rồi không?" Hạng Tây gọi điện thoại cho Phương Dần.
"Không đâu, phần thêm là tôi tự ra đấy." Phương Dần bật cười: "Xem như để khích lệ. Thật ra chỉ định khích lệ bằng miệng thôi, nhưng lại nghĩ cậu tham tiền như kia thì làm thế này càng nhiệt tình hơn nhỉ"
"Đại ca anh biết làm người thật đó." Hạng Tây khen ngợi Phương Dần: "Cảm ơn anh, thật sự cảm ơn."
"Nếu muốn học nhϊếp ảnh thì cứ đến tìm tôi, tôi không thu phí đâu, coi như giao lưu." Phương Dần nói.
"Được!" Hạng Tây gật đầu.
Sau đợt triển lãm, ngày qua lại trở về trạng thái như trước đây. Đến ngày thì cậu đi Vân Thủy pha trà, không có việc thì ở trong nhà dọn dẹp dựa trên yêu cầu sạch sẽ của Trình Bác Diễn, rồi đi mua đồ ăn, còn thêm cả cướp việc nấu cơm với Trình Bác Diễn...
Trong việc nấu cơm, cậu và Trình Bác Diễn tranh đấu vẫn luôn chưa thể phân cao thấp. Cậu cầm lấy điện thoại, cảm thấy mình cần phải ra đòn sát thủ mới có thể thu phục được Trình Bác Diễn.
Cậu nhìn tên Hồ Hải trên màn hình điện thoại, ấn xuống, gọi đi.
"Hạng Tây?" Hồ Hải nhận điện thoại.
"Anh." Hạng Tây cất tiếng vô cùng nghiêm túc: "Em có việc này cần anh giúp."
"Quỳ xuống đi." Hồ Hải nói.
Hạng Tây vui vẻ hồi lâu: "Thật mà, là chuyện nghiêm túc đó."
"Nói nghe thử xem." Hồ Hải mỉm cười.
"Anh dạy em vài món đi, hai món ba món gì cũng được, dù chỉ một món thôi cũng được nữa." Hạng Tây nói: "Em muốn học món nào đơn giản dễ làm thôi, nấu nhanh gọn mà chỉ cần ăn một lần là biết do đầu bếp làm ra ấy."
"...Mấy cái yêu cầu này là gì đây?" Hồ Hải nghe mà hoang mang: "Lại phải bộc lộ tài năng cho bác sĩ Trình thấy hả?"
"Không phải chỉ bộc lộ tài năng thôi đâu, mà là hoàn toàn hạ gục anh ấy." Hạng Tây hung hăng nói.
Hồ Hải nở nụ cười, một lát sau mới nói: "Được thôi. Nếu rảnh thì em đến đây, anh dạy em làm món Gà Cung Bảo, thêm món bắp cải xào, đủ một chay một mặn."
Chuyện đi theo Hồ Hải học nấu ăn cậu không nói với Trình Bác Diễn, cậu định sau khi học xong rồi mới bùm bùm bùm đậu bếp Hạng lấp lánh kim quang xuất thế giữa trời, dọa cho Trình Bác Diễn té ghế luôn.
Hiện tại cậu cũng đã quen việc ở Vân Thủy rồi, những vị khách thường hay đến còn gọi cậu là sư phụ Tiểu Tây, khiến cậu ngoài có cảm giác đắc ý còn thêm cả ảo giác cứ như mình đã xuất gia.
Sau khi đi làm chính thức được một tháng, cuối cùng cậu cũng được phát lương. Cậu vẫn luôn dùng thẻ ngân hàng Trình Bác Diễn đưa cho, nên tất cả tiền đều được chuyển vào trong đó.
Hạng Tây hào hứng chạy đến ngân hàng một chuyến, đến máy ATM tra tiền.
Tiền trong thẻ đã nhiều hơn không ít. Nếu không phải phía sau còn có người đang xếp hàng đợi, Hạng Tây có khi sẽ nhìn chằm chằm mấy số kia mãi mà không chịu dời đi mất.
Sau khi người phía sau ho một tiếng, cậu do dự một chút, để lại hai nghìn, còn lại đều rút ra, sau đó xoay người đi vào ngân hàng.
"Tôi muốn làm thẻ ngân hàng." Cậu tìm một người bảo vệ hỏi thăm: "Phải làm thế nào vậy?"
"Lấy số, điền vào tờ đơn bên này nữa là được." Bảo vệ lấy số giúp cậu, lại đưa cho cậu một tờ đơn mở thẻ ngân hàng.
Hạng Tây vừa thấy chữ trên giấy đã đau đầu, còn phải viết chữ nữa á?
"Cảm ơn." Cậu cầm tờ đơn, so với tờ đơn mẫu trên bàn rồi bắt đầu điền vào của mình. Hạng Tây, giấy chứng minh, số chứng minh, nữ...
Khó nhọc đến vậy mà còn chưa viết được hai dòng, cậu ngại ngùng gãi đầu, nói với bảo vệ: "Anh trai, cho tôi xin một tờ khác được không? Tôi lỡ viết giới tính thành nữa rồi..."
Bảo vệ cười, đưa cho cậu một tờ khác: "Cậu so rồi viết của mình, đừng có viết lại theo người ta."
Hạng Tây muốn làm một cái thẻ. Trước đây lúc trộm để dành tiền cậu đã luôn muốn có một cái thẻ ngân hàng thuộc về chính mình. Hơn nữa, đây còn là lần đầu tiên cậu chính thức sử dụng giấy chứng minh sau khi làm được, nên cảm thấy rất ý nghĩa.
Nhưng cậu lại chẳng hề nghĩ tới làm có mỗi cái thẻ thôi mà cũng phức tạp quá thể, lại còn phải điền một đống thứ.
Chờ cậu loay hoay đổ mồ hôi sôi nước mắt cả nửa ngày mới điền xong đơn thì lại phát hiện ra mình quên lấy số.
"Đệch." Cậu buồn bực đi qua lấy số, ngồi xuống đợi.
Vất vả một hồi cũng đợi được đến lượt, lúc đưa giấy chứng minh cho nhân viên cậu bỗng thấy lòng ngập tràn xúc động. Cậu còn mong nhân viên nghi ngờ giấy chứng minh của cậu là giả, sau đó cậu sẽ thản nhiên nói: "Cô cứ việc đi tra xem!".
Nhưng đáng tiếc nhân viên chỉ cầm lấy giấy chứng minh so với mặt cậu, sau đó đã tiếp tục . Anh nói vậy đó."
"...Anh chọc em thôi mà." Trình Bác Diễn ôm chầm lấy cậu: "Em tưởng thật hửm?"
"Em biết anh chọc em chứ, nhưng mà em muốn tặng anh thật." Hạng Tây mỉm cười: "Mở ra nhìn thử đi, xem anh có thích không?"
Trình Bác Diễn mở hộp ra, bên trong là một cái đồng hồ màu lam rất đẹp. So với cái đồng hồ thiếu niên của Hạng Tây thì có thể xem đây là cái đồng hồ tráng niên.
"Thích lắm, em biết chọn ghê chứ. Đeo giúp anh đi." Trình Bác Diễn đưa tay cho cậu: "Sao em lại chọn màu lam."
"Thì không phải do anh nói thích màu lam hả? Ôi đệch, hay anh không thích màu này hả?" Hạng Tây bỗng căng thẳng: "Nếu anh không thích thì em đi đổi cái khác cho, còn có màu đen, trắng, hồng, vàng, với cả màu lam nhạt. Anh thích màu lam nhạt không?"
"...Đeo giùm anh đi." Trình Bác Diễn hết cách đưa tay ra: "Anh có nói không thích màu này đâu."
"Dạ, làm em hết hồn." Hạng Tây cúi đầu đeo đồng hồ lên cho anh, rồi lại kéo tay anh qua ngắm: "Cũng hợp quá trời, đẹp!"
"Ừm." Trình Bác Diễn hôn lên tóc cậu: "Anh thích cái đồng hồ này lắm."
Hạng Tây bảo anh giơ tay xoay hai vòng, lui về sau, tiến đến trước xem hết mọi góc độ, sau đó mới vỗ anh: "Đẹp rồi."
"Xem đủ rồi chứ?" Trình Bác Diễn cười mở cửa xe ra: "Lên xe thôi."
"Còn không phải do đây là lần đầu tặng quà cho anh sao, nên phải hoàn mỹ một chút chứ." Hạng Tây lên xe.
"Kẹo que em tặng anh vẫn còn nằm trong tủ lạnh mà." Trình Bác Diễn nói.
"Không phải chứ!" Hạng Tây vô cùng kinh ngạc nhìn anh: "Đã bao lâu rồi? Bị hư rồi nhỉ? Chắc mọc nấm luôn rồi quá? Ôi chao, không phải anh có bệnh sạch sẽ hả, không phải rất chú ý vệ sinh sao, làm gì mà lại cất một cây kẹo lâu vậy..."
"Anh lấy màng giữ tươi bao lại để vào tủ đông. Vẫn chưa hư đâu, đợi hư rồi nói sau." Trình Bác Diễn cười nói.
"Có phải anh còn lấy ra l**m một cái rồi cất lại không?" Hạng Tây cười nói: "Hồi nhỏ em toàn ăn kẹo như vậy không đó. Mở bao ra, l**m một cái nếm mùi vị, sau đó thì gói lại cất vào trong túi. Một viên kẹo có thể ăn được đến mấy ngày. Em có thể hiểu được sâu sắc sự chân thành của người đã biến đường thành viên kẹo này luôn."
"Thần kinh." Trình Bác Diễn cười nửa ngày: "Dơ biết chừng nào."
"Khó lắm Bình thúc mới mua cho em ít đồ ăn vặt mà. Hồi nhỏ thì không được ăn, sau này lớn lên làm ra tiền rồi mới vững vàng. Vậy mới nói tiền đúng là tốt đẹp." Hạng Tây nói được một nửa bỗng nhiên vỗ chân một cái: "Phải rồi, nói tới tiền em mới nhớ, còn có cái này phải cho anh nữa."
"Còn có thứ khác nữa?" Trình Bác Diễn đang định khởi động xe, vừa nghe vậy thì dừng lại: "Hôm nay em nhặt được tiền hả? Có nhiều tiền thì cho anh đi, đừng có tiêu lung tung."
"Ừm." Hạng Tây cúi đầu lục lọi trong túi hồi lâu, rồi từ phía dưới cùng móc ra được một cái thẻ. Cậu dùng hai ngón tay kẹo lấy, đưa đến trước mặt anh, lại còn quơ quơ: "Cho anh mà. Cầm đi Tiểu Trình, vất vả anh lái xe mỗi ngày rồi."
"Đây là cái gì?" Trình Bác Diễn nhìn qua thấy không rõ. Hạng Tây cầm thẻ đưa đến gần sát mắt anh luôn rồi, anh buộc lòng phải ngửa ra sau mới thấy rõ được: "Thẻ ngân hàng?"
"Đúng đó anh." Hạng Tây gật đầu.
"Em làm thẻ rồi?" Trình Bác Diễn đang định nhận lấy thì Hạng Tây lại rụt tay lại. Anh nhìn Hạng Tây: "Sao vậy? Không cho anh xem hửm?"
"Cho anh xem chứ, đâu chỉ cho xem không đâu, em cho anh luôn mà." Hạng Tây kẹp lấy tấm thẻ quơ quơ: "Em làm đỡ ghiền tí thôi. Em đang cảm nhận cảm giác lúc vung tay lên, cho bạn trai của em một cái thẻ."
"Cảm giác thế nào?" Trình Bác Diễn còn giơ tay: "Đưa anh để anh gửi tiền vào thẻ giúp em hử?"
"Không phải đâu." Hạng Tây bắt lấy tay anh, rồi ấn cái thẻ vào lòng bàn tay anh: "Cái này cho anh đó. Sau này tiền của em đều để trong này. Cho anh."
Trình Bác Diễn nhìn thẻ trong tay, một hồi lâu mới hỏi ra: "Vì sao?"
"Không vì sao hết, em cầm thẻ của anh, anh cầm thẻ của em." Hạng Tây nói: "Thoải mái."
"Cục cưng à, anh cho em là thẻ anh không dùng nữa mà." Trình Bác Diễn ôm chầm lấy cậu, trán anh cụng vào trán cậu: "Em có ngốc không?"
"Em không ngốc đâu, em chỉ cảm thấy." Hạng Tây mỉm cười: "Muốn làm gì đó. Anh từng nói, cái này anh không thiếu, cái kia anh cũng có thừa, cái gì anh cũng có, còn có một người bạn trai đẹp trai nữa... Nhưng mà em cũng cần phải có thứ gì đó để lại tiền tiêu vặt cho mình rồi."
"Anh biết rồi." Trình Bác Diễn hôn cậu: "Anh sẽ nhận lấy."
"Mà chờ chút đã, em còn lời chưa nói hết." Hạng Tây đẩy anh ra, cởi giày rồi nâng một chân giẫm lên ghế ngồi, tay chống lên đầu gối, nâng cằm lên với Trình Bác Diễn: "Nhận lấy thẻ đi, muốn ăn gì, muốn mua gì, thích cái gì cứ quẹt."
Trình Bác Diễn nhìn cậu nở nụ cười, sau đó gật đầu: "Đã hiểu rồi thưa ông chủ."
"Không còn tiền thì... thì nói với anh*." Hạng Tây tiếp tục.
(*)Để anh cho giống kiểu đại gia nói chuyện :)))
"Hết tiền rồi thì phải làm sao?" Trình Bác Diễn hỏi.
"Hết tiền hả, hết tiền... hết tiền thì chờ đó." Hạng Tây nói được một nửa thì buồn cười: "Ấy, hết tiền thì chờ anh phát lương cho."
"Dạ." Trình Bác Diễn nhéo giọng nói: "Chao ôi, em cũng là người được bao dưỡng rồi này, vui quá đi."
"Lái xe." Hạng Tây vung tay lên.
"Tuân mệnh." Trình Bác Diễn khởi động xe: "Lát nữa đi ngang siêu thị mình ghé vào mua ít đồ ăn đi. Buổi tối em muốn ăn gì?"
"...Ăn thịt." Hạng Tây nói.
"Thịt bò? Vậy xào ớt xanh thịt bò cho em nhé." Trình Bác Diễn nói.
"Mua thêm ít xương sườn đi, em làm chua ngọt... Chúng ta đi ăn ngoài đi." Hạng Tây nói.
"Thêm cái bông cải xanh nữa, cái này cũng xào chung với thịt được."
"Đi nhà hàng trà."
"Trong nhà còn có rong biển nữa, nấu canh rong biển cũng được. Nếu em còn thèm thì mình làm rong biển trộn..."
"Trình Bác Diễn anh cứ chờ đi, sớm muộn gì em cũng sẽ thu thập anh."
"Giã thêm ít tỏi."
"Anh chờ đi!"
- HẾT CHƯƠNG 88 -
💬 Bình luận chương