Lý Khinh Diêu thấy anh tiến vào từng căn phòng, cầm bức ảnh hỏi thăm. Cô thấy ai cũng lắc đầu nhưng anh vẫn giữ bình tĩnh. Cô thấy anh đến con hẻm chất đầy rác, quan sát tỉ mỉ hoàn cảnh và địa hình rồi cúi đầu một cô gái tự dưng tự đế tình yêu mang hình dáng của người đó, có lẽ cô cũng có thể chấp nhận.
Dù là ngỡ ngàng, rung động, cảm động hay cùng chung cảnh ngộ cũng được…Lạc Hoài Tranh đã từng nói rồi mà? Tình yêu trên đời vốn dĩ muôn hình vạn trạng, có rất nhiều nguyên nhân và kết quả khác nhau.
Chỉ nhìn anh một lần nhưng cô đã rất thích, vậy thì có gì mà không được?
Sau đó, cô đã đến đội cảnh sát anh làm việc. Nhưng cô không biết cách gần gũi với một người. Trước giờ luôn là người khác théo đuổi cô, cô chưa từng chủ động với ai. Thời học sinh, đến cả thần đồng Lạc Hoài Tranh cũng phải cúi đầu theo đuổi rất lâu cô mới gật đầu.
Phong cách lạnh lùng đôi khi cũng đồng nghĩa với vụng dại. Vì vậy, ban đầu cô đã tán tỉnh anh nửa đùa nửa thật, vừa để cố gắng cho tình cảm khó hiểu trong lòng, đương nhiên cô cũng chuẩn bị sẵn tinh thần không chịu trách nhiệm. Bởi nhẽ cô vẫn chưa hiểu rõ về anh. Lỡ như anh không giống như tưởng tượng của cô, cô cũng có thể bỏ của chạy lấy người và nói với anh một câu đểu cáng và kinh điển: Em chỉ đùa thôi, trước giờ em luôn xem anh như anh trai mà.
Nhưng phản ứng của Trần Phổ lại nằm ngoài dự tính của cô. Anh nghiêm khắc dạy bảo cô một phen, nói với cô rằng em không được tán tỉnh tôi. Nếu tôi thật sự là một kẻ háo sắc thì em định giải quyết hậu quả thế nào?
Trong bài kiểm tra đầu vào của Lý Khinh Diêu, Trần Phổ đã đạt điểm số tuyệt đối.
Sau đó, hình ảnh người đàn ông Lý Khinh Diêu tưởng tượng trong lòng dần dần trở nên sinh động và phong phú hơn. Anh không chỉ là thanh niên mệt mỏi ngồi trên bậc thềm lề đường chạng vạng hôm đó.
Anh rất kiên nghị và thông minh, bất kể gặp phải khó khăn gì trong quá trình điều tra vụ án, anh vẫn giữ vững quan điểm của mình, tìm cách vượt qua chướng ngại để tìm ra sự thật. Nhưng trái tim anh lại rất mềm mại, mềm mại đến độ thật thà, dù cô bắt nạt, sai sử thế nào anh cũng chỉ mỉm cười thoải mái, không quan tâm đến lòng tự tôn của đàn ông. Đôi khi anh cũng rất kiêu, miệng thì nói lời canh đắng, nhưng chỉ cần chạm vào tay cô hay ôm vai cô là đã đỏ mặt tía tai, còn giả vờ bình tĩnh…
Trần Phổ mà cô đã biết rất nhiều năm không còn là một cái tên, một lời đồn hay là một hình ảnh mờ nhạt. Anh hiện hữu bên cạnh cô một cách chân thực và sống động, cùng cô trải qua bao nhiêu ngày đêm.
Ngay lúc này, anh đang ngồi trước mặt cô, trêu đùa con tim cô bằng đôi mắt cuốn hút chưa từng có.
Nhưng, Lý Khinh Diêu không sợ, binh đến tướng ngăn nước đến đất chặn. Dù Trần Tiểu Phổ có giả vờ thâm trầm đến đâu thì trước mặt cô anh mãi mãi là Trần Tiểu Phổ, cô để anh làm phản được mới lạ đấy.
Thế là, cô giả vờ không hiểu mập mờ trong lời nói của anh, vẫn khoanh tay trước ngực, ngón tay phải thong thả vỗ lên cánh tay trái của mình, bình tĩnh trả lời anh: “Cậu ấy đến, cậu ấy đến…”
Nhận ra mình hoảng loạn đến mức lắp bắp, Lý Khinh Diêu thẹn quá hóa giận, mặt mũi đỏ bừng lên. Cô kiên quyết không nhìn vào mặt anh, quay đầu hít một hơi thật sâu rồi mới trả lời rất trôi chảy: “Cậu ấy đến tạm biệt.”
💬 Bình luận chương