5 ngày sau
Kazuha cùng các tuyển thủ VS đi đến sân đấu. Cô che miệng ngáp một cái, nhàm chán tựa vào cây cột sau lưng.
Kuroko•cây cột•Tetsuya:...
Tiếng hò reo nhức óc tấn công màng nhĩ khiến cô ong hết cả đầu lên, sợ hãi than với độ nhiệt tình của cầu thủ toàn Nhật Bản.
"Cậu đeo cái này vào." Kuroko rất săn sóc đeo tai nghe vào cho cô. Bên trong là bài hát mà cô thích nhất-Fantastic Tune. Giọng của Kuroko rất ấm, lại luôn là kiểu bình tĩnh không gợn sóng. Thế nhưng khi hắn hát bài này lại vô cùng sôi động, nhiệt huyết, mang cho cô một cảm giác mới mẻ đầy truyền cảm.
"Aaa...Tetsu-chan săn sóc quá!" Cô ôm chặt Kuroko một cái bày tỏ sự vui thích của mình, cười hì hì. Nhìn nụ cười rực rỡ của cô, hắn kìm lòng không được, cũng nhếch miệng lên tạo thành một nụ cừoi nhợt nhạt.
Từ đằng xa, một ánh mắt thả lỏng. Trái tim của cô lúc này cũng như treo trên cổ họng, căng thẳng và nghẹt thở khó tin.
"Tin tưởng vào bọn họ đi." Midorima nâng kính, một đạo ánh sáng khẽ lướt qua: "Chúng ta sẽ thắng."
Bị hắn nói thế cô thật sự dễ chịu hơn. Khẽ ừ một tiếng, cô nhìn trận đấu một lát mới nói:
"Cứ như vậy sẽ không ổn. Khả năng của số 6 và số 8 rất mạnh. Atsu-chan sẽ không thể một mình kèm họ được đâu."
Akashi và Kagetora nghe cô nói vậy lập tức ngoảnh đầu nhìn. Xác thực, từ đầu trận đấu họ đã cho Murasakibara kèm số 6 và số 8, cho nên điểm số cách biệt ngày càng lớn.
Là do quá xem thường...sao?
Hiệp hai kết thúc, Vorpal Swords hội ý một lát rồi quyết định không để cho Murasakibara kèm hai người kia nữa.
"Với tình hình hiện tại...Atsu-chan, cậu không phải đối thủ của Sliver đâu."
"Hửm..?" Murasakibara lười biếng cúi đầu xuống nhìn cô: "Tại sao?"
"Không tại sao.." Cô hơi tránh đi, cau mày nhìn hắn: "Atsu-chan, đừng kề sát quá..."
"A." Hắn rất nghe lời xê dịch thân mình, cúi đầu ăn chanh: "Sẽ không đại ý là được."
Cô nghe hắn nói vậy nhịn không được hé mắt.
Đấu với chúng, không cẩn thận là sẽ bị thương...
Nếu như bọn họ có mệnh hệ gì...
Cô nắm chặt tay.
💬 Bình luận chương