Không chỉ lộ diện tại buổi tiệc, mà còn đích thân đến ghế lô chúc mừng sanh thần Lý Phiến, tối nay Thẩm Nghịch xem như đã hoàn thành nhiệm vụ.
Nàng không muốn ở lại cái nơi đầy mùi rượu nồng nặc này thêm nữa. Ngoài đám người Lại Bộ cứ quấn lấy không thôi, còn có không ít kẻ như hổ rình mồi trong bóng tối, quá mệt mỏi.
Thẩm Nghịch ra khỏi rạp hát trung ương, rời xa mùi rượu và sự ồn ào vây quanh, gió đêm Trường An cũng trở nên tươi mát hơn.
Biên Tẫn nhắn tin đến, nói do tiệc sanh thần Lý Phiến mà đường phố quanh rạp hát trung ương bị phong tỏa, tất cả xe ngựa đều không được qua lại, nàng đã đậu xe ở ven đường và đang đi bộ đến.
Biên Tẫn: 【Ra rồi sao?】
【Ra rồi!】
Không chỉ ra ngoài, Thẩm Nghịch còn tự khử mùi rượu và xịt thêm chút nước hoa mà Biên Tẫn thích.
Đảm bảo lát nữa gặp mặt sẽ là một sư muội sạch sẽ và thơm tho.
【Ngươi đợi ta một lát, ta sẽ cố gắng đến nhanh nhất có thể.】
【Không vội, ta đứng ở bậc thang phía nam của rạp hát đợi ngươi nha.】
Dù sao cũng là lén đi ra trước, không nên đứng ở cổng chính, quá lộ liễu.
Phía nam có một cửa hông, ít người qua lại hơn.
Trước khi gửi tin nhắn, Thẩm Nghịch nghĩ ngợi rồi thêm vào cuối câu chữ "nha".
"Đợi ngươi" liền biến thành "Đợi ngươi nha".
Trước đây nàng cảm thấy chữ này quá sến súa, nhưng bây giờ, Thẩm Nghịch chỉ muốn sến súa một chút.
Dù sao nàng cũng đã uống rượu, có chút choáng váng.
Lúc này không sến súa, thì còn đợi đến bao giờ.
Ting ——
Khi tin nhắn được gửi đi, Thẩm Nghịch đã bắt đầu nhìn về hướng mà Biên Tẫn có thể đến.
Tiện thể kiểm tra tiến độ xâm nhập của người máy nano.
Người máy nano đã tìm thấy mô-đun hệ thống của Lý Phiến liên quan đến quyền hạn của Viện Nghiên Cứu Phát Minh Tối Cao.
Lý Phiến dù sao cũng là một máy móc sư cấp S, dù người máy nano xâm nhập thành công, nếu , gọi tỷ tỷ nữ quan cũng không xong, ngươi thật khó hầu hạ. Hơn nữa sao vừa gặp đã hỏi tuổi người ta?"
Đậu Toàn Cơ: "Đầu ngươi bị cửa nào kẹp rồi hả, có muốn ta giúp ngươi chữa trị không?"
"Quan gia ngươi thật lợi hại, còn biết y thuật, chữa thế nào?"
"Dễ thôi, khoét một lỗ trên đầu ngươi, hết bệnh ngay."
Lý Tư:
Bộ trang phục biểu diễn của Lý Tư thật sự quá gợi cảm, hở ngực hở eo, Đậu Toàn Cơ cũng không thể nhìn thẳng.
"Sao ngươi lại ở đây làm vũ cơ?"
"Sở thích lúc rảnh rỗi thôi, chỗ nào có múa là có ta."
"Ngươi còn biết múa?"
"Lời này là sao, ở Lạc Dương ta không chỉ là người giữ ngựa, còn là vũ cơ nổi tiếng gần xa."
Đậu Toàn Cơ vốn định tiếp tục hỏi, bỗng nhiên cảm thấy mình hơi nhiều chuyện.
Cần gì phải biết chuyện của nàng.
Lúc này Phòng Phán cũng đã quay lại, nhìn thấy Lý Tư thì không nhận ra, nhỏ giọng hỏi Đậu Toàn Cơ: "Tỷ tỷ xinh đẹp này là ai vậy?"
Lý Tư dùng quạt che mặt, vô cùng đắc ý, cười như hồ ly tinh sắp hiện nguyên hình.
Đậu Toàn Cơ trợn mắt lên trời, "Phòng Phán, ngươi nên đi khám mắt đi."
Phòng Phán: ?
Đồng hồ điện tử của Đậu Toàn Cơ rung lên, nàng cúi đầu nhìn, sắc mặt hơi biến đổi.
Phòng Phán lập tức cảnh giác, "Có chuyện gì vậy?"
Đậu Toàn Cơ hơi hoảng hốt, mặt hơi nóng lên.
"Không, không có gì, Môn chủ bảo ta đến gặp nàng ngay."
"Môn chủ? Trực tiếp đi gặp nàng?"
Không trách Đậu Toàn Cơ và Phòng Phán kinh ngạc, phía trên các nàngcòn có Đội trưởng, tất cả công việc đều do Đội trưởng giám sát, ngày thường không có cơ hội trực tiếp gặp Môn chủ.
Hàn Phục đột nhiên bảo Đậu Toàn Cơ trực tiếp đi gặp nàng, là một chuyện hiếm thấy.
Lý Tư liếc nhìn khuôn mặt Đậu Toàn Cơ không giấu được vẻ ửng đỏ, thầm nghĩ, đã hiểu, thảo nào vì Lệ Cảnh Môn mà bán mạng như vậy.
Chó nhỏ không có mắt nhìn người, lại thích kẻ mù.
💬 Bình luận chương