Thạch Nhĩ ló đầu nhìn: “Chà chà! Vết thương nặng thế này, không cứu chữa nổi đâu. Đừng phí sức nữa. Chúng ta hiện giờ nên nghĩ xem có cách nào lên được trên kia mới phải, vực sâu này ít người lai vãng, chúng ta lại bị kẹt ở đây, đến tính mạng của chính mình cũng khó mà bảo toàn”.
“Nhưng hắn còn chưa tắt thở”, Hàn Tiếu xoay người lại ném cho hắn thanh chủy thủ.
Thạch Nhĩ lui về phía sau một bước: “Ý cô là cho hắn một nhát dao, ra đi được thoải mái?”.
Hàn Tiếu quay đầu trừng hắn: “Tôi muốn nói chỉ cần hắn còn một hơi thở, chúng ta nhất định không thể từ bỏ việc cứu sống hắn. Nếu như hắn chết rồi, chẳng những không lần ra được đầu mối, lại còn rút dây động rừng, hung thủ ở phía sau nói không chừng sẽ càng trốn kĩ hơn. Tuyệt đối không thể để cho hắn chết!”.
💬 Bình luận chương