Nô tỳ đã rất cảnh giác rồi. Nô tỳ mỗi ngày đều tự nhắc nhở bản thân phải thật cẩn thận”. Hàn Tiếu nhỏ giọng thanh minh, trong đầu vẫn đang nghĩ quanh quẩn về độc Lục Tuyết.
“Hằng ngày nhắc nhở bản thân phải cẩn thận vậy mà lại bị ngã xuống đáy vực?”. Nhiếp Thừa Nham lạnh lùng hừ một tiếng, tức giận khiển trách nàng.
Hàn Tiếu ủy khuất cắn cắn môi. Minh thương dễ tránh, ám tiễn khó phòng*. Nàng đã bình an trở về, phạt thì cũng phạt rồi, còn giáo huấn nàng nữa chứ. Nhiếp Thừa Nham lại nói: “Viên Lục Tuyết được tìm về rất giống với hai viên ở trong hộp, rốt cuộc chúng có phải thật hay không, cần phải thử nghiệm mới biết”.
💬 Bình luận chương