Hàn Tiếu bước ra khỏi phòng, sáng sớm trời trong nắng rực rỡ, nhưng Hàn Tiếu lại thấy trong lòng nặng trĩu. Vân Vụ lão nhân đang đứng trong viện, ở đúng ngay chỗ hôm qua đưa nàng đến, vẫn cái tư thế đó. Ông ta cứ như vậy đợi suốt một đêm?
Lời Nhiếp Thừa Nham nói vang lên bên tai Hàn Tiếu: “Vân Vụ lão nhân là ông nội ta, độc ta trúng là loại độc độc nhất vô nhị của núi Vân Vụ – Lục Tuyết”. Lời nói ấy tràn ngập hứng thú, oán hận cùng bi quan chán đời trên người hắn, chẳng lẽ không hoàn toàn do bị thương què chân? Hàn Tiếu cảm thấy hơi sợ rồi.
Vân Vụ lão nhân đứng trước mặt nàng,khuôn mặt nhìn không ra biểu cảm gì. Chắc hẳn ông ta đã biết Nhiếp Thừa Nham còn sống, thế nhưng lại chẳng lộ ra bộ dáng mừng rỡ. Câu nói đầu tiên sau khi ông gặp Hàn Tiếu lại là một câu hỏi: “Ngươi đã làm những gì cho hắn?”.
Bầu không khí ở Nham Trúc không được tốt. Nhiếp Thừa Nham giằng co cả một đêm, sáng sớm ới bắt đầu ngủ, giấc ngủ cũng không an ổn, vừa mới tỉnh ngủ chưa lâu. Hàn Tiếu bước vào cửa, nghe thấy Nhiếp Thừa Nham giống như bị sặc, vừa sặc lại vừa mắng chửi người.
Hàn Tiếu chạy vào, nhìn thấy hắn đang bị ép uống thuốc, hiển nhiên là vì hắn không phối hợp. Thuốc té khắp người khắp mặt, hắn bị sặc đến nỗi liên tục ho mà còn không ngừng phát cáu mắng mỏ, mấy y bộc đang luôn tay luôn chân thay hắn lau nước thuốc trên người.
Hàn Tiếu chạy lại, đẩy bọn họ ra, nàng cúi người sửa sang lại lại cái gối dựa cho Nhiếp Thừa Nham, nâng cao đầu một chút cho hắn dễ thở, lại vuốt dọc theo khí quản của hắn. Hơi thở của Nhiếp Thừa Nham dần trở lại bình thường, hắn nhìn nàng thật lâu sau mới tựa như nhận ra nàng.
“Ngươi là nha đầu đáng chết tối qua?”.
Hàn Tiếu sửng sốt, nàng chưa có làm gì thế nào lại đáng chết rồi? May mà mấy năm từng trải khiến nàng sớm đã học được một điều rằng không nên so đo cùng người bệnh, huống chi người bệnh này lại là chủ tử của nàng. Nàng gật gật đầu đáp: “Đúng vậy, thưa chủ tử”.
Nhiếp Thừa Nham nhắm mắt lại: “Đem đám người kia đuổi hết đi, người của núi Vân Vụ ta một chút cũng không muốn nhìn, bảo bọn họ cút ngay”.
Hàn Tiếu ngẩn ngơ, Nhiếp Thừa Nham này đúng thật là thích bảo người ta cút. Nàng quay đầu hướng mấy y phó kia cúi đầu tạ lỗi, hi vọng tiếp nhận công việc cho Nhiếp Thừa Nham uống thuốc, mời tất cả ra lui ngoài.
Mọi người đều đi ra cả rồi nhưng Nhiếp Thừa Nham vẫn không muốn uống thuốc. Hàn Tiếu đưa thuốc đến bên miệng hắn, hắn liền quay đầu đi. Thử đến vài lần, một ngụm thuốc cũng không vào được miệng hắn, trái lại nước thuốc sánh ra khắp người hắn. Điều này hiển nhiên làm Nhiếp Thừa Nham bắt đầu nổi giận, hắn mắng nàng, quát tháo ra lệnh nàng cút đi.
Hàn Tiếu khẽ thở dài trong lòng, đem chén thuốc đặt trên bàn, trên bàn còn có hai chén thuốc giống nhau như đúc nữa, chắc là mọi người đã có kinh nghiệm, phải chuẩn bị chừng đó thuốc mới hầu hạ được hắn. Nàng vắt khô khăn ướt, lau những vết nước thuốc bắn trên người hắn, ung dung nói: “Nô tì mà lăn ra ngoài chỉ sợ là mấy người đang canh bên ngoài lại lăn vào đây. Lăn đến lại lăn đi, bên người chủ tử thể nào cũng có người, một mình nô tì phiền toái vẫn tốt hơn so với bọn họ nhiều người cùng nhau quấy rối đúng không?”.
Nhiếp Thừa Nham nhấp môi không nói lời nào. Hàn Tiếu không vội vàng bắt hắn uống thuốc, nhẹ chân nhẹ tay giúp hắn lau sạch, rồi ngồi ở bên cạnh. Nhiếp Thừa Nham lại nhịn không được mắng nàng chướng mắt. Hàn Tiếu trong lòng thầm nghĩ đây chính là chủ tử khó hầu hạ nhất mà nàng từng gặp.
Nàng chợt nhớ đến một chuyện quan trọng. Nàng lấy đôi khuyên tai màu đỏ ra, đưa đến trước mặt Nhiếp Thừa Nham: “Chủ tử, Long Tam công tử bảo tôi mang thứ này cho người, công tử nói là dùng để cứu mạng của người”.
Nhiếp Thừa Nham vốn đang mệt mỏi vì mắng chửi quá nhiều, đang nhắm mắt không quan tâm tới nàng, nhưng khi nghe thấy Long Tam công tử liền mở mắt, nhìn đôi khuyên tai kia trên tay nàng, trợn mắt giống như không thể tin được, trừng mắt nửa ngày rốt cục quát lớn: “Đưa ta, đưa nó cho ta”.
Hàn Tiếu bị hắn quát làm giật mình. Nàng đem đôi khuyên tai đặt trong lòng bàn tay hắn. Tay của Nhiếp Thừa Nham không chút sức lực, lúc giơ tay lên còn có chút run rẩy, hắn cầm lấy khuyên tai ngắm thật kỹ, một lúc lâu sau hốc mắt đỏ lên, đem khuyên tai nắm chặt trong tay để trước ngực. Người hắn vừa bẩn vừa hôi, sắc mặt nhợt nhạt tái xanh, nhếch nhác như quỷ, trên đỉnh đầu còn quấn cái khăn trùm đầu rất khôi hài, nhưng vẻ mặt bi thương xúc động lúc này lại khiến Hàn Tiếu cảm thấy hắn có chút chói mắt.
“Long Tam còn nói gì nữa?”.
“Hắn nói, đáp án ở chỗ hắn, nếu chủ tử muốn biết thì tự mình đến gặp hắn”.
“Ngươi là thế nào với Long Tam?”.
“A?”, Hàn Tiếu không nghĩ chỉ chuyển lời mà cũng bị xét hỏi thân phận, nàng thành thật trả lời: “Nô tỳ không quen biết Long Tam công tử”.
Nhiếp Thừa Nham híp mắt lại, nhìn chằm chằm nàng: “Nói dối! Nếu không quen biết sao lại phó thác cho ngươi, Long Tam sao có thể giao vật này cho ngươi, lại nhờ ngươi truyền lời? Ngươi lên núi là do Long Tam sắp đặt?”. Không đợi nàng trả lời, hắn lại nhanh chóng phủ nhận: “Không đúng, lão nhân kia sẽ không thể nào đồng ý”.
“Chủ tử không cần ngờ vực vô căn cứ. Nô tỳ xác thực không quen biết Long Tam công tử”. Hàn Tiếu vô tư nhìn thẳng vào hắn, nàng đem việc bị bắt kết hôn để xung hỉ, Long Tam làm sao mà tỉnh lại, đem khuyên tai giao cho nàng như thế nào, nàng lại như thế nào lên được núi này, đầu đuôi gốc ngọn nói toàn bộ cho hắn nghe.
Nhiếp Thừa Nham nhìn nàng chằm chằm, dường như đang phân xét tính chân thực trong lời nói của nàng. Chờ nàng nói xong, hắn mới hỏi: “Người gả làm thiếp cho Long Tam?”.
“Chính xác là một con gà trống”, Hàn Tiếu ngữ khí thoải mái, hiển nhiên không đem chuyện bái đường kia để trong lòng.
Nhiếp Thừa Nham có ý châm biếm: “Lần này là gà? Dư nhũ mẫu thật là càng ngày càng có nhiều ý tưởng”.
“Lần này?”, Hàn Tiếu nhìn sắc mặt hắn thoải mái, đánh bạo hỏi. Thật tò mò, chẳng lẽ Long Tam công tử kia không phải chỉ có một lần xung hỉ thôi? “Vậy lần trước là cái gì?”.
Nhiếp Thừa Nham hình như nghĩ đến chuyện gì nực cười, sau đấy trả lời: “Heo”.
Hàn Tiếu cười phì một tiếng, lại nhịn không được lớn tiếng cười ha ha. Long Tam công tử này thật quá đáng thương, một hồi là lợn, một hồi là gà. Nàng càng nghĩ càng cảm thấy tức cười, cười không ngừng nổi. Trong chốc lát nàng chợt để ý thấy Nhiếp Thừa Nham đang nhìn nàng chòng chọc. Nàng nhanh chóng chấn chỉnh lại sắc mặt, ho nhẹ vài tiếng: “Ách, nô tỳ, nô tỳ chính là cảm thấy…”. Nên giải thích thế nào về hành vi cười nhạo bằng hữu của chủ tử đây?
“Ngươi tên gọi là gì?”, Nhiếp Thừa Nham không định nghe lý do thoái thác sứt sẹo của nàng.
Hàn Tiếu thẳng lưng: “Nô tỳ tên Hàn Tiếu”.
Nhiếp Thừa Nham gật đầu: “Hàn Tiếu?”.
“Đúng vậy, chủ tử”, Hàn Tiếu lớn tiếng đáp vang dội cả phòng.
“Tốt, tốt lắm”, Hắn dường như rất hài lòng với tinh thần phấn chấn của nàng: “Ta muốn uống thuốc”.
Hàn Tiếu vừa mừng vừa sợ: “Vâng, chủ tử”. Long Tam công tử quả nhiên nói không sai, đôi khuyên tai này quả là vật cứu mạng. Nàng vui vẻ bưng thuốc đến, từng ngụm từng ngụm đút cho hắn uống. Lần này Nhiếp Thừa Nham rất phối hợp, mặt mày cũng không nhăn nhó, đem toàn bộ thuốc nuốt xuống hết.
Uống xong thuốc, nàng lau miệng cho hắn, lại rót nước ấm cho hắn súc miệng đỡ đắng, sau đó bắt đầu thu dọn chén, khăn bố này nọ, đang dọn thì nghe Nhiếp Thừa Nham gọi: “Hàn Tiếu”.
“Vâng, thưa chủ tử”, Hàn Tiếu rất nhanh liền đáp lớn, đi đến gần đợi hắn phân phó.
Nhiếp Thừa Nham nói: “Ngươi là nô tỳ của ta hay là y phó của núi Vân Vụ?”.
“Là nô tì của người, chủ tử. Khế ước bán mình mà ta đã ký là tên của chủ tử, ta nhìn rất rõ ràng”. Hàn Tiếu ngẩng đầu ưỡn ngực, cảm thấy mình đường đường chính chính là nô bộc của Nhiếp thành chủ thành Bách Kiều.
“Phải vậy không?”, Nhiếp Thừa Nham không mặn không nhạt nói, ngừng một chút lại nói tiếp: “Tốt lắm, ngươi nghe đây, nếu như ngươi trung thành, ta sẽ giúp ngươi cứu đệ đệ, nếu ngươi có suy nghĩ không chính đáng, tỷ đệ các ngươi đừng mong sống tiếp”.
Hàn Tiếu đang định đáp “ Được, chủ tử”, nhưng kịp thời nhận ra ý tứ trong lời nói này, nụ cười trên mặt nàng chợt khựng lại, kinh ngạc nhìn hắn. Nhiếp Thừa Nham ngữ khí nhàn nhạt: “Ngươi cho rằng một tên tàn phế gần chết như ta làm không được?”.
“Tôi cho rằng Nhiếp thành chủ một tay dựng nên thành Bách Kiều trị bệnh cứu người, sẽ không mở miệng ra là muốn giết người”. Sắc mặt Hàn Tiếu nghiêm chỉnh lại, trong lòng có chút thất vọng.
Nhiếp Thừa Nham nhìn nàng một lúc lâu sau mới nói: “Tốt lắm”. Hắn tựa hồ rốt cục cũng cảm thấy có thể tín nhiệm Hàn Tiếu, dặn dò nàng: “Từ nay về sau phải chú ý mỗi một người ở trên núi này”. Hàn Tiếu bị ngữ khí của hắn làm cho chấn động, nghe thấy hắn nói tiếp: “Ta còn muốn sống để biết chân tướng”.
💬 Bình luận chương