Nhưng Hàn Tiếu lại làm sao hiểu được Nhiếp Thừa Nham thích sạch sẽ, yêu đẹp đẽ cỡ nào cũng vô dụng, bởi vết thương vẫn chưa lành nên trên người hắn chỉ có thể lau qua, đầu cũng không thể gội. Nhiếp Thừa Nham đương nhiên biết rằng cái mạng này của hắn thật chẳng dễ dàng gì mới giữ lại được, hắn còn muốn tìm ra hung thủ hòng phơi bày sự thật, hiển nhiên sẽ không đưa sinh mạng mình ra làm trò đùa. Hắn ngay lập tức bày ra khuôn mặt phiền muộn, sắc mặt đen đến mức có thể nhỏ ra thành mực. Hàn Tiếu đành nghĩ ra một biện pháp, đem mớ tóc dài của hắn chải lại rồi bện thành một bím tóc dài ở phía sau, vừa không ảnh hưởng việc hắn nằm nghỉ lại khiến hắn nhìn không thấy mớ tóc, như thế mới miễn cưỡng qua được cửa ải này.
Hàn Tiếu cầm chiếc gương giơ trước mặt Nhiếp Thừa Nham, cho hắn soi hết nửa ngày: “ Chủ tử, lúc sinh bệnh cái vẻ bề ngoài quả thực rất khó đẹp đẽ, chờ vết thương khỏi hẳn, nô tỳ nhất định sẽ thay chủ tử đặt mua một bộ y phục đẹp rạng ngời hơn”.
Nhiếp Thừa Nham lườm nàng: “ Ta có xem trọng diện mạo như vậy sao?”.
💬 Bình luận chương