“Phu dọn đường không thể không có người lãnh đạo,” Trần Phi nói, “Chỉ cần nhìn vào những chủng loại khác nhau của phu dọn đường là có thể biết, bất kể được hình thành như thế nào, ban đầu thứ này chắc chắn phải có kế hoạch.”
“Hiện tôi vẫn đang nghĩ cách lấy được một vài tư liệu về phu dọn đường,” Xuân Tam nói, “Sau khi lấy được, đội dọn dẹp sẽ lập tức đưa tôi đến sở thành vụ.”
“Cần sử dụng phòng thí nghiệm không?” Trần Phi nói, “Khẩu lệnh ủy nhiệm mà tôi đã nói cho cô, cứ dùng nó là được, có điều hiện giờ sở thành vụ đang không an toàn, phu dọn đường đã vào khu A, chỉ là bị áp chế dồn ra ngoài thôi.”
“Tôi biết,” Xuân Tam đi ra bên ngoài trại, nhìn hoang nguyên sắt đen bị ánh lửa nhuộm đỏ trước mắt, “Không cần thời gian quá lâu, tôi chỉ cần biết thông tin ban đầu của nó.”
“Cô có phán đoán gì không?” Trần Phi hỏi.
“Tôi có một ý nghĩ mơ hồ,” Xuân Tam nói, “Tôi đã quan sát mọi hành động của phu dọn đường, không hề phát hiện bọn họ có động tác giao lưu, cũng không hề nhìn thấy bọn họ hợp tác với nhau, còn có thể dùng trạm giám sát để phát hiện tinh thần lực của kẻ lữ hành và tinh thần lực của con rối, mà lại không phát hiện được của phu dọn được, cho thấy rằng bọn họ hẳn không hề giao tiếp hay hợp tác với nhau, mà chỉ không ngừng lặp lại hành động theo chế độ được đặt ra sẵn.”
“Cũng có lý,” Trần Phi nói, “Người mà giọt sương tốt.
Hình ảnh bất thình lình bị đẩy đến phóng to trước mặt Ninh Cốc, cậu nhìn thấy một bóng người màu đen ngồi bên trên một cái ghế rất lớn, trên người có vô số những cái ống nho nhỏ bao lấy sương đen kéo dài ra màn đêm xung quanh.
Cậu ra sức mở to mắt, muốn thấy rõ khuôn mặt của bóng người ngồi trên ghế.
Cậu muốn nhìn rõ người này trông như thế nào.
Ngay từ lúc bóng người này mới vừa lọt vào tầm mắt cậu, cậu đã nhìn vào thật chặt.
Cậu không muốn tin.
Rồi lại muốn biết rõ.
Cảm giác quen thuộc, quen thuộc đến mãnh liệt này.
Mà trước sau vẫn chẳng hề thấy rõ được.
Bóng người này vẫn luôn chỉ là một mảng đen mơ hồ.
Ninh Cốc chậm rãi giơ tay mình lên.
Dùng sức siết chặt tay lại.
Chuỗi sáng hợp từ những điểm sáng nho nhỏ bên dưới làn da trên mu bàn tay sáng lên.
Ngay sau đó, cậu nhìn thấy, mu bàn tay của bóng đen đang ngồi trên ghế cũng lóe lên chuỗi sáng nho nhỏ tương tự.
“Liên Xuyên.”
“Cậu nói gì! Đừng ngây ra đó nữa! Ninh Cốc!” Giọng Lôi Dự phát ra rõ ràng từ bộ đàm lọt vào tai Ninh Cốc, “Mau đi thôi!”
Tiếp đó Ninh Cốc nghe thấy tiếng động cơ của A01.
Quay đầu lại, xe Lôi Dự đã dừng bên người cậu, hòm chuyên chở cũng đã được đặt lên phía sau xe Long Bưu.
“Cậu không sao đấy chứ?” Lôi Dự nắm lấy cánh tay Ninh Cốc, túm cậu lên chỗ ngồi sau.
“Không sao,” Ninh Cốc lấy lại bình tĩnh, ngồi xong cậu mới liếc mắt nhìn xung quanh, đã không còn bóng đen thật lớn từ bức tưởng lửa nữa, cũng đã không còn phu dọn đường, “bắt được phu dọn đường kia chưa?”
“Bắt được rồi,” Long Bưu nói, giọng có lẫn lửa giận, “Về sau cậu đừng kích động như vậy, nếu như cú đẩy vừa rồi xảy ra chuyện gì thì phải làm sao! Quá nguy hiểm! Làm gì cũng phải cân nhắc tới toàn cục! Hiện giờ cậu là hi vọng lớn nhất của chúng ta!”
“Ừ,” Ninh Cốc đáp, “Bóng đen kia đâu?”
“Bị năng lực của cậu đánh lui,” Lôi Dự nói, “Lúc năng lực bùng nổ, bóng đen bị đẩy trở về khe nứt… Cậu không sao đấy chứ? Không nhớ à?”
“Tôi hơi… chóng mặt.” Ninh Cốc nói.
“Bắm chắc lấy tôi.” Lôi Dự nói, “Giờ chúng ta sẽ tới sở thành vụ, đội dọn dẹp đang đưa Xuân Tam qua đó, sở thành vụ có khoang chữa trị, không dọn đi, cậu đi kiểm tra xem.”
Ninh Cốc không nói gì nữa.
Bên tai là tiếng đùng đoàng khi cả chủ thành nổ tung, là tiếng gió cuốn theo tro bụi, và cả giọng Long Bưu thi thoảng sẽ báo cáo vị trí của phu dọn đường.
Trước mắt cậu vẫn luôn chỉ có hình ảnh giữa bóng đêm.
Chuỗi sáng trên mu bàn tay của bóng đen đó.
Chuỗi sáng đó, dẫu thế nào cậu cũng không thể quên được, chết một ngàn lần cũng vẫn sẽ nhớ rõ.
Đó là số thứ tự của Liên Xuyên, không sai được.
Cậu không nhớ đường, không nhớ khuôn mặt của rất nhiều người, nhưng cậu sẽ không nhớ nhầm dãy số đó.
Lần đầu tiên dãy số này hiện lên trên màn hình trong giáo đường, cậu đã ghi nhớ nằm lòng, không bao giờ quên được.
Bóng đen ấy là Liên Xuyên.
Ngay từ cái nhìn đầu tiên, cậu đã cảm nhận được.
Dù chỉ là một đường viền, cậu cũng có thể nhận ra được đó là Liên Xuyên.
Mà chuỗi sáng ấy đã khẳng định cảm giác của cậu.
Tại sao Liên Xuyên lại ở nơi đó?
Đó là nơi nào?
Là hang ổ của phu dọn đường sao?
Tại sao Liên Xuyên lại ở nơi đó?
Nhìn vào những cái ống cùng với dáng ngồi thoạt nhìn có vẻ như không hề bị khống chế, thậm chí còn có phần thả lỏng của Liên Xuyên… phu dọn đường đang bị Liên Xuyên điều khiển sao?
Sao thế được?
Nhưng…
Sau khi bọn họ tiến vào giọt sương, Liên Xuyên biến mất, phu dọn đường mới xuất hiện.
Đây là quan hệ nhân quả ra sao? Đây là logic thế nào?
Ninh Cốc mờ mịt nhìn về phía trước.
“Cửu Dực, anh đến nơi nào đó không có người đi.” Ninh Cốc đứng trong góc tường phòng thí nghiệm.
Xuân Tam cùng một vài nhân viên đang dùng cánh tay robot để bỏ hòm chuyên chở vào trong khoang thí nghiệm, đội viên đội dọn dẹp đều căng thẳng giơ vũ khí.
Cậu dùng kênh chuyên dụng cho con dơi để liên lạc với Cửu Dực.
“Tôi đang ở trên đỉnh ống dẫn dung hỏa,” Cửu Dực nói một câu xong bỗng nhiên hô to, “Vắng—- vẻ—- lắm!”
“Tôi đã thấy Liên Xuyên.” Ninh Cốc nói.
“Ở đâu?” Cửu Dực tức khắc cất cơn điên khùng đi.
“Lúc chúng tôi bắt phu dọn dường, có một thứ rất lớn nhảy ra từ khe lửa,” Ninh Cốc nói, “Tôi hoảng lên thế là đẩy phu dọn đường vào trong hòm…”
“Lại là tiếp xúc ý thức,” Cửu Dực nói, “Cậu nhìn thấy Liên Xuyên ở đâu? Trạng thái thế nào?”
“Anh ấy…” Ninh Cốc nhìn thoáng qua mọi người đang bận rộn, nghiêng người đi, hạ thấp giọng nói, “Tôi cảm giác anh ấy đang điều khiển phu dọn đường.”
Đầu bên Cửu Dực lặng im.
“Cửu Dực?” Ninh Cốc nhỏ giọng gọi gã, “Tại sao lại như vậy? Sao lại là Liên Xuyên được? Mỗi thế giới lại chọn ra một người để điều khiển phu dọn đường? Không có một người chuyên môn đảm nhiệm sao?”
“Biết đâu lại vẫn luôn là Liên Xuyên.” Cửu Dực nói.
“Anh có ý gì?” Ninh Cốc sững sờ, “Liên Xuyên chỉ ở thế giới của tôi thôi! Anh ấy là của tôi!”
“Không ai tranh với cậu cả,” Cửu Dực tặc lưỡi, im lặng một lúc rồi mới nói một câu, “Không có thời gian, không có nhân quả, không có logic, những thế giới này chính là vô số những con rắn cắn đuôi ngẫu nhiên, không biết câu nào, bước nào, hành động nào sẽ xuất hiện.”
(*) rắn cắn đuôi (ouroborus): là một biểu tượng được truyền lại từ thời cổ đại, gần giống như một con rắn đang ăn đuôi của mình, có hình dạng như một chiếc nhẫn, đôi khi được biểu hiện bằng biểu tượng vô cực. Biểu tượng này mang nhiều ý nghĩa khác nhau, trong đó, phổ biến nhất là “vô cực” hoặc “tuần hoàn”
Ninh Cốc không nói gì, Cửu Dực chắc cảm thấy cậu không hiểu, thế là bổ sung thêm một câu: “Cậu có thể là khởi đầu, cũng có thể là kết thúc, đây cũng có thể không phải lần đầu tiên cậu gặp chuyện như vậy, ai biết được liệu có phải là cậu đã sáng tạo ra phu dọn đường hay không?”
Câu này của Cửu Dực đã làm cho cả người Ninh Cốc chấn động thẫn thờ.
“Làm sao bây giờ đây?” Ninh Cốc hỏi.
“Tôi không biết,” Cửu Dực nói, “Nếu như có cách, cũng chỉ có thể là của cậu.”
“Chuẩn bị mở hòm.” Xuân Tam nói, “Chú ý đọc số liệu.”
“Dì Xuân.” Ninh Cốc ngăn Xuân Tam đang chuẩn bị ấn nút khởi động.
“Có chuyện gì vậy?” Xuân Tam nhìn cậu.
“Tôi muốn đi vào.” Ninh Cốc nói.
“Cái gì?” Xuân Tam ngỡ ngàng nhìn cậu, “Cậu nói gì?”
“Tôi muốn đi vào.” Ninh Cốc nói.
“Đi vào đó làm gì?” Lôi Dự liền đi tới, “Vừa rồi rốt cuộc cậu đã bị làm sao?”
“Cho tôi đi vào đi,” Ninh Cốc nói, “Tôi muốn đi… gặp thủ lĩnh của phu dọn đường.”
💬 Bình luận chương