Hơn nữa Kiệt Sâm cũng thấy được lúc trước hộ vệ của Nam Nội Đặc xuất thủ tuyệt đối không chút nương tay, mỗi một kích đánh lên người trung niên này đều là thật. Nhưng điều khiến Kiệt Sâm kỳ quái chính là hiện giờ trên người trung niên kia không có vết thương nào.
- Đây là chuyện gì? Lẽ nào trung niên này thật sự là Đế Linh sư? Không giống a!
Kiệt Sâm không khỏi nhíu mày lại, cảm giác có chút không thể tưởng tượng được, theo trực giác của hắn cảm giác người trung niên này không hề đơn giản.
Nghĩ tới đây, Kiệt Sâm không khỏi xoay người tiến lên kéo y phục của trung niên kia nói rằng:
- Đế Linh sư tôn kính, thực khéo ta, chúng ta lại gặp mặt.
Cảm giác có người kéo y phục của chính mình, lại nghe được câu nói tán dương không biết bao lâu mới nghe thấy, trung niên kia không khỏi vui vẻ ngẩng đầu, muốn nhìn xem ai sáng suốt và tinh mắt như vậy. Lại phát hiện ra trước mặt chính mình chỉ là một thiếu niên không lớn.
- Ngươi là ai? Chúng ta gặp mặt lúc nào?
Người trung niên có chút nghi hoặc và thất vọng nói.
- Ha ha, ngay vừa rồi, Bích Ba hiên.
Kiệt Sâm nói.
- A, khó trách ta có cảm giác có người ở lầu hai Bích Ba hiên nhìn ta, hẳn là chính ngươi phải không?
Người trung niên đạm nhiên nói:
- Người tìm ta có chuyện gì?
- Vì sao ngươi biết ta đứng ở lầu hai nhìn ngươi?
Đến phiên Kiệt Sâm giật mình.
- Hừ, làm một người Đế Linh sư, nếu như chút cảm giác ấy mà cũng không có thì thật quá thất bại.
Người trung niên khinh thường một tiếng.
- Ách, ngươi thực sự là một Đế Linh sư sao?
Kiệt Sâm hiếu kỳ hỏi.
- Đó là tự nhiên, ngươi lại dám hoài nghi thực lực của ta, hừ, thì ra ngươi và bọn họ như nhau, đều là một đám có mắt như mù.
Người trung niên không nhịn được tức giận nói.
- Vậy vì sao ngươi lại bị hai tên Linh sĩ kia xách ra ngoài? Còn bị một đám hộ vệ đánh cho không có sức phản kháng?
Kiệt Sâm bĩu môi.
- Đây…
Người trung niên nhất thời đỏ bừng khuôn mặt:
- Ta chỉ là không muốn chấp nhặt với bọn họ mà thôi, nếu như trước đây, đám gia hỏa đó không chịu nổi một kích của ta.
- Trước đây?
Kiệt Sâm rất mẫn cảm bắt được hai chữ này.
- Hừ, tiểu tử, ngươi biết cái gì, ta đã từng là một gã Đế Linh sư, ở Khai La đế quốc cũng là nhân vật tiếng tăng lừng lẫy, nếu như người đi Khai La đế quốc hỏi tên Vi Ân của ta, ta bảo chứng cho ngươi rằng một truyền kỳ lịch sử như ta là có thật. Năm đó không biết có bao nhiêu thiếu nữ thầm mến mộ ta….
- Dừng…
Kiệt Sâm cắt đứt lời nói của trung niên kia:
- Vậy hiện giờ vì sao ngươi lại lưu lạc đến mức này?
- Ngươi thực sự tin tưởng ta là một gã dsl?
Vi Ân người lại hiếu kỳ nhìn Kiệt Sâm.
- Tin tưởng.
Kiệt Sâm gật đầu. Bạn đang đọc truyện được như xưa liền ngã xuống mặt đất, hơn nữa trong lòng bị ứ đọng, cuối cùng ngã bệnh.
- Nếu như Nhị đệ là tộc viên của gia tộc thì Á Bá kia không thể làm gì được, chỉ là năm đó Nhị đệ bị trục xuất khỏi gia tộc. Ta cũng… ai…
Nói đến đây, Lôi Áo không khỏi thở dài một hơi.
- Hừ, Á Bá này…
Kiệt Sâm mạnh mẽ đứng lên, trên mặt lộ ra thần sắc phẫn nộ vô cùng.
- Kiệt Sâm, ngươi đừng xúc động…
Lôi Áo rất sợ Kiệt Sâm bị xung động liền vội vàng trấn an:
- Á Bá này là một gã Tông Linh sư cao cấp, địa vị trong gia tộc cũng cực cao, ngươi đừng xung động a.
- Đại bá, vì sao năm đó cha ta bị trục xuất khỏi gia tộc?
Kiệt Sâm lóe tinh mang trong ánh mắt, trầm giọng nói, tuy rằng từ lời nói của người khác, Kiệt Sâm đã có chút lý giải được chuyện của mình năm đó. Thế nhưng hắn lại không biết rõ chuyện tình hoàn chỉnh, hiện giờ hắn muốn hỏi rõ ràng.
- Nay…
Lôi Áo lộ một tia do dự trên mặt.
- Đại bá!
Trong giọng nói của Kiệt Sâm mang theo một tia kiên trì.
- Mà thôi, mà thôi, nói cho ngươi cũng được. Dù sao đi nữa sớm muộn gì cũng biết thôi.
Lôi Áo thở dài một hơi:
- Chuyện này phải nói từ lúc phụ thân ngươi tấn cấp Tôn Linh sư lục giai…
Lôi Áo nói chậm lại, nhãn thần mơ màng nhớ về năm đó:
- Năm đó phụ thân ngươi tấn cấp Tôn Linh sư lục giai xong liền một lòng du lịch đại lục, trong một lần ngoài ý muốn, phụ thân ngươi cứu một nữ tử. Hia người ở chung một đoạn thời gian liền nảy sinh cảm tình, nữ tử này chính là mẫu thân Vưu Lợi Á của ngươi.
Ngay từ đầu, phụ thân ngươi cũng không biết thân phận mẫu thân, chỉ biết mẫu thân của ngươi là một người cực kỳ uyên bác, kiến thức cũng cực cao, rõ ràng sinh ra đã là một quý tộc.
💬 Bình luận chương