Bạn đang đọc truyện được cười toáng lên.
- Cơ Lạp, ngươi bất quá cũng chỉ là một tên tiểu đệ tử trong gia tộc Thác Đức mà thôi, ở trong gia tộc ngươi tính là cái gì? Còn tên này, gọi là Kiệt Sâm đúng không? Ở trong gia tộc Thác Đức ta chưa từng nghe qua có người nào tên như vậy, chắc cũng không phải là đứa con rơi con rớt ở đâu lượm về như ngươi chứ hả? Thừa lúc tâm tình ta còn tốt cút đi cho ta, nếu còn day dưa thì ngay cả thành vệ quân các ngươi cũng chịu trách nhiệm không nổi đâu, lão tử sẽ dưa ngươi vào tộid anh cản trở người thi hành công vụ.
Khắc Lạc Y cũng liều rồi, thân là đệ tử dòng chính của Lạp Đế Căn gia tộc, ở trong gia tộc cũng là người có danh tiếng, nếu như đối phương là Khải Lợi, Địch Khắc hay La Cách Sâm thì Khắc Lạc Y hắn còn nể chút mặt mũi, còn tên Cơ Lạp này bất quá cũng chỉ là một tên đệ tử chi thứ mà thôi. Ngay cả tên Kiệt Sâm này Khắc Lạc Y cũng không để vào mắt.
"Ta bắt người về để gia tộc các ngươi tới chuộc về, vừa vặn đánh thẳng vào mặt gia tộc Thác Đức một cái, đồng thời bản thân ta ở trong gia tộc cũng có thể phát uy được một chút." Đây chính là kế hoạch trong đầu Khắc Lạc Y lúc này, thuần tuý là hắn chỉ muốn biểu hiện sự tồn tại của bản thân trong gia tộc Lạp Đế Căn mà thôi chứ cũng thực sự không muốn bắt Kiệt Sâm về hãm hại cái gì cả.
Trên thực tế, sự tranh đấu giữa hai võ huân gia tộc bất luận va chạm gì đều tác động tới lợi ích của rất nhiều quý tộc, cũng không phải một đệ tử nhỏ nhoi như hắn có thể gây ra.
Nhưng Khắc Lạc Y không biết là, người mà hắn cho rằng chỉ là tiểu nhân vật của gia tộc Thác Đức hắn đang còng tay bắt về nha môn kia lại chính là một con sư tử đang ngủ say a.
- Ngươi ...
Sắc mặt Cơ Lạp phẫn nộ đến trắng tái, nhìn Khắc Lạc Y tự đắc đi qua trước mặt nhưng lại không thể làm gì được.
Khắc Lạc Y nói đúng, luận thân phận thì đối phương là đệ tử dòng chính của Lạp Đế Căn gia tộc, còn hắn chỉ là đệ tử chi thứ của gia tộc Thác Đức, luận địa vị thì đối phương là đội đội trưởng trong nha môn thuộc hạ hơn mười người mà hắn chỉ là một tiểu đội trưởng bên thành vệ quân, thuộc hạ cũng chỉ có năm người. Còn luận về thực lực, đối phương là một Tam giai hậu kỳ Linh Sư, mà hắn chỉ mới là một Nhị giai hậu kỳ Linh Sĩ!
Nếu thật sự xảy ra xung đột thì chắc chắn Khắc Lạc Y cũng sẽ bắt luôn cả đám người bên hắn mà không chút nào do dự.
- Đội trưởng, chúng ta làm sao bây giờ?
Mấy binh lính dưới trướng Cơ Lạp lập tức tới bên cạnh hắn, nhỏ giọng hỏi.
- Làm gì? Trước hết cứ tìm thống lĩnh đại nhân thông báo chuyện này đã!
Cơ Lạp chau mày, quay người đi nhanh về tổng bộ thành vệ quân.
Trong lòng Cơ Lạp biết rõ nha môn và thành vệ quân đều là binh lính quản lý trật tự trị an của Vương thành chỉ có điều bên nha môn hơi nhỉnh hơn một chút. Chủ yếu là bên đó có thể tiến hành xét xử một ít vụ án dân sự trong thành mà thành vệ quân chỉ có thể đảm bảo an toàn cho Vương thành mà thôi cho nên trong chuyện này bên nha môn bắt Kiệt Sâm đi cũng không tính là chuyện vượt quyền gì.
Nhưng thân phận của Kiệt Sâm trong lòng Cơ Lạp cũng nhất thanh nhị sở, lúc trước khi Kiệt Sâm đánh bại Khải Lợi, Cơ Lạp cũng đang ở dưới đài vây xem. Đối với việc Kiệt Sâm có thể đánh bại đệ nhất trong trong thế hệ đệ tử tam đại của gia tộc, Cơ Lạp có ấn tượng cực kỳ sâu sắc cho nên chỉ cần liếc mắt cái là nhận ra.
Mà trong hội điển gia tộc, Lỗ Đạo Phu đại sư cùng với đại vương tử tới chúc mừng Kiệt Sâm cũng gây xôn xao không nhỏ trong gia tộc.
Trong suy nghĩ của Cơ Lạp, Kiệt Sâm chính là một nhân vật phong vân trong gia tộc, càng là một viên minh châu quý giá của gia tộc, với một người còn nhỏ tuổi hơn mình nhưng lại có thực lực phi phàm như vậy, Cơ Lạp không hề ghen tị mà chỉ có sùng bái.
💬 Bình luận chương