Bạn đang đọc truyện được .
Lực chú ý của bọn người Địch Á Tư liền lập tức tập trung tới. Bọn hắn cũng rất tò mò giá trị bộ dụng này bao nhiêu mà khiến Cam Đạo Phu đại cấp bậc Tông linh sư giật mình như thế.
Cam Đạo Phu cười lạnh lên tiếng:
- Báu vật vô giá, là báu vật vô giá, nghe rõ chưa? Dù ngươi có tiền cũng không mua được, dụng cụ tử thủy tinh không phải có tiền là mua được.
Nhìn thấy bộ dáng trợn mắt há hốc mồm của bọn người Nạp Đức Tư, Cam Đạo Phu cười lạnh, nói:
- Dụng cụ phối chế tử thủy tinh chia làm bảy màu đỏ cam vàng xanh lam chàm tím. Mà trong bảy màu này, màu đỏ là kém nhất mà màu tím là tốt nhất. Lúc trước lão phu phải bỏ ra 500 vạn linh tệ mới có thể mua được một bộ dụng cụ màu xanh.
- Theo lão phu biết, toàn bộ Hỗn loạn chi lĩnh, đại gia tộc đỉnh tiêm Cư Lí có một bộ dụng cụ thanh thủy tinh tổ truyền, có giá trị 2000 vạn linh tệ. Bất quá coi như là có 2000 vạn linh tệ cũng chưa chắc có thể mua được một bộ dụng cụ thanh thủy tinh tại đại lục, những vật này cũng không phải dùng linh tệ là có thể mua được.
Theo Cam Đạo Phu giảng thuật, ánh mắt bọn người Địch Á Tư nhìn Kiệt Sâm lại lần nữa thay đổi. Ngay từ đầu lúc bọn hắn phát hiện báu vật không gian giới chỉ vô giá của Kiệt Sâm thì đã vô cùng rung động rồi, hiện giờ phát hiện chủ nhân rõ ràng còn là Linh dược sư, hơn nữa còn vô cùng tinh thông, lại còn có được một bộ dụng cụ tử thủy tinh mà toàn bộ đại lục đều mơ ước. Giờ phút này bọn hắn đã không cách nào hình dung cảm giác của mình đối với Kiệt Sâm trong nội tâm rồi.
Trên người Kiệt Sâm tựa hồ như có vô số tầng sương mù. Bọn hắn mở ra được một tầng thì tự cho là có thể thấy rõ diện mục đối phương, lại phát hiện sau khi khai mở tầng sương mù này thì đám sương mù trên người Kiệt Sâm lại tựa hồ trở nên dày đặc hơn, khiến bọn hắn không cách nào nhìn rõ hay lý giải được. ...
💬 Bình luận chương