Nếu tất cả bảo tàng trong Kim Thông Điện đều là Nạp Đích Mẫu truyền thừa, mục đích là để thu hút kim hệ linh sư, thì bọn Kiệt Sâm chỉ còn một khảnăng khác, đó chính là tử vong.
- Ầm
Lôi Nặc một kiếm ầm ầm chém lên bức tường kim sắc trước mặt, nhưng bức tường đó không hề động đậy, thậm chí đến dấu vết cũng không có.
Mặt Lôi Nặc tái mét không có một tia huyết sắc nào:
- Làm thế nào bây giờ?
Trong lòng hắn vô cùng lo lắng cho Kiệt Sâm, không chỉ sợ Nạp Địch Mẫu thông qua quang môn gửi bọn Kiệt Sâm đến chỗ chết, cho dù trong Kim Thông Điện còn có bảo tàng khác, không còn mình bảo vệ, nọn Đái Mẫu Lặc và La Nạp Đức nhất định sẽ có cử động với Kiệt Sâm.
Lôi Nặc không tin Đái Mẫu Lặc - kẻ lúc nào cũng oán hận mình, trong tình huống không có mình, lại không sản sinh ý xấu với Kiệt Sâm.
Nghĩ đến Kiệt Sâm một mình đối mặt với bọn Đái Mẫu Lặc, trong lòng Lôi Nặc nóng như lửa đốt.
- Nếu không có con trai, cho dù thành tựu sau này cao đến đâu, thực lực mạnh đến mấy, cũng còn ý nghĩa gì nữa?
Lôi Nặc rõ ràng có chút điên cuồng.
Sau đó, ánh mắt hắn soạt một cái rơi xuống mấy bức vẽ và văn tự trước mặt.
- Không thể phản kháng, vậy thì tiếp nhận.
Trong mắt Lôi Nặc lộ ra quang mang vô cùng kiên định:
- Nếu Nạp Địch Mẫu nói trong vòng một ngày phải học được thức thứ nhất, vậy thì mình sẽ cố gắng học nó trong một giờ.
- Kiệt Sâm, con nhất định phải kiên trì đến khi phụ thân ra ngoài.
Trong lòng Lôi Nặc thầm cầu nguyện, sau đó hoàn toàn chìm đắm trong điêu khắc và văn tự trước mặt.
Ở một gian mật thất khác trong Kim Thông Điện.
- Ha ha, ha ha ha.
Tộc trưởng Ni Cổ Lạp Tư của Khải Kì gia tộc lúc này đang mặt đầy hưng phấn.
- Kim hệ khống chế mật pháp cửu thức.
Hai mắt hắn đỏ ngầu, toàn thân kích động đến run rẩy,
- Đó là kim hệ pháp tắc cảm ngộ của một vị linh thần, nếu học hết toàn bộ cửu thức này, vậy thì cuộc sống của ta sẽ hoàn toàn thay đổi. Bạn đang đọc truyện được bay sang vào sương mù hai bên, nguy hiểm bên trong cực nhiều, chỉ cần có chút sơ sẩy là sẽ nguy hiểm tính mạng, được rồi, chúc chư vị may mắn, ha ha.
Giọng nói của Nạp Địch Mẫu triệt để biến mất.
Hai bên sương mù? Mọi người lắc lắc đầu, cho dù Nạp Địch Mẫu không nhắc nhở, chỉ cần không phải có người muốn chết, chẳng ai muốn bay vào trong sương mù.
- Được rồi, chúng ta đi thôi.
Hách Bá Đặc lên tiếng nói.
Mọi người gật đầu, chỉ có Kiệt Sâm vẫn còn chìm đắm trong những lời Nạp Địch Sâm nói lúc nãy.
- Nạp Địch Mẫu nói tất cả mọi người đều đã có mặt, vậy thì phụ thân đâu?
Kiệt Sâm thầm lo lắng.
- Kiệt Tư đại sư, sao vậy, vẫn đang lo lắng cho Lôi huynh à? Hay là lo lắng cho sự an nguy của mình?
La Nạp Đức mỉm cười nhìn sang, nhưng nụ cười đó, lại mang đến cho người ta cảm giác vô cùng khó chịu.
- Kiệt Tư đại sư không cần lo lắng, nói không chừng Lôi huynh đã ở đó chờ chúng ta rồi.
Hách Bá Đặc lên tiếng nói.
- Kiệt Tư đại nhwn, nếu ngươi sợ sẽ gặp phải điều gì nguy hiểm, vậy thì đi theo lão phu ta, lão phu có thể đảm bảo an toàn cho ngươi.
Đái Mẫu Lặc cười nói.
Kiệt Sâm có chút trầm ngâm, cũng không nói gì, lập tức thi triển thiểm lôi chi dực, bay ra khỏi quảng trường cẩm thạch, bay sang đầu bên kia đầm lầy không nhìn thấy giới hạn.
Bọn Đái Mẫu Lặc sau lưng cười lạnh một tiếng, cũng bay theo, hướng sang bờ bên kia.
Cả đầm lầy và đầm lầu bên ngoài sương mù mặc dù cực kì giống nhau, nhưng có một sự khác biệt cực kì rõ ràng, đó chính là yên tĩnh.
Bầu trời nơi mọi người đang phi hành cực kì yên tĩnh, không có một thanh âm nào, giống như không có bất cứ sinh mạng nào tồn tại.
Cảm giác quỷ dị này, khiến tất cả mọi người đều phải đề cao cảnh giác quan sát mọi thứ xung quanh.
Mặc dù thí thần Nạp Địch Mẫu nói trên đầm lầy, không có nguy hiểm gì, nhưng ai dám tin hắn.
Trong lúc mọi người đang phi hành, trong không gian truyền thừa, một đường kim sắc kiếm hồng không ngừng ngưng tụ phía trước cơ thể Lôi Nặc, vô số sợi dây kim sắc trong giây lát quấn lên kim sắc kiếm hồng.
- Đi.
Lôi Nặc vung tay, kim sắc kiếm hồng trong nháy mắt đâm lên bức tường trước mặt.
💬 Bình luận chương