Minh Huy và Kim Liên chạy nhanh qua những con phố hẹp, lòng đầy lo âu. Hơi thở hổn hển hòa cùng tiếng bước chân rầm rập phía sau, như một bản nhạc căng thẳng kéo dài không dứt. Họ không còn thời gian để nhìn lại, chỉ biết cố gắng lẩn trốn trong những góc tối của thành phố mà ánh đèn đỏ không thể xua tan đi những bí mật tăm tối.
“Đi hướng nào bây giờ?” Kim Liên hỏi, giọng cô vẫn giữ được sự bình tĩnh, nhưng ánh mắt lại lộ rõ sự hoảng loạn.
“Đến quán cà phê cũ gần đây, chúng ta có thể tạm thời ẩn nấp ở đó,” Minh Huy đáp, tay nắm chặt lấy tay cô, kéo cô theo mình.
Quán cà phê là một nơi quen thuộc, nhưng giờ đây nó không còn vẻ yên bình nữa. Những ánh đèn mờ ảo cùng mùi cà phê quyện lẫn với không khí ngột ngạt, như một cái bẫy chờ đợi con mồi. Minh Huy đẩy cửa bước vào, nhìn quanh quất để chắc chắn không có ai họ phát hiện ra mối liên hệ giữa chúng ta và các nạn nhân, mọi thứ sẽ trở nên nghiêm trọng hơn.”
“Vậy chúng ta phải làm gì bây giờ?” Kim Liên nhìn anh, vẻ lo lắng hiện rõ trên gương mặt xinh đẹp.
“Chúng ta phải tìm hiểu về tổ chức này. Ai đứng sau và tại sao họ lại muốn chúng ta im lặng.” Anh cúi đầu, suy nghĩ về những manh mối mà họ đã thu thập được. “Có lẽ cần phải tìm một người có thông tin.”
“Cậu nghĩ đến ai?” Kim Liên hỏi.
“Một người bạn cũ, một hacker. Hắn có thể giúp chúng ta tìm ra thông tin về tổ chức này.” Minh Huy trả lời, sự quyết tâm trong giọng nói của anh không thể che giấu.
“Thật sao? Hắn có thể tin tưởng không?” Kim Liên tỏ ra nghi ngờ.
“Chúng ta không có lựa chọn nào khác. Nếu không, có thể chúng ta sẽ bị dồn vào chân tường.” Minh Huy nhấn mạnh, ánh mắt anh chạm vào cô như muốn truyền đạt sự quyết tâm.
“Được rồi, vậy chúng ta phải hành động ngay. Chờ đợi không phải là lựa chọn.” Kim Liên gật đầu, ánh mắt cô đã trở lại sự mạnh mẽ.
Họ nhanh chóng rời khỏi quán cà phê, lòng đầy căng thẳng. Minh Huy dẫn Kim Liên đến một khu phố cũ kỹ, nơi mà người ta thường nói đến những bí mật sâu thẳm. Họ tìm đến một căn chung cư cũ, nơi mà người bạn cũ của Minh Huy đang sống.
“Cậu có chắc hắn vẫn còn ở đây không?” Kim Liên hỏi, lo lắng hiện lên trong mắt.“Chắc chắn.” Minh Huy gõ cửa, lòng hồi hộp không yên.
Cánh cửa mở ra, một người đàn ông với mái tóc rối bời, đeo kính cận dày cộp đứng trước mặt họ. “Minh Huy? Cậu về rồi à?” Hắn nhìn Minh Huy, vẻ mặt đầy ngạc nhiên.
“Đừng có nhiều lời, chúng ta cần giúp đỡ,” Minh Huy vội vã nói. “Có chuyện lớn đang xảy ra.”
Người đàn ông gật đầu, bước lùi để cho họ vào trong. “Vào đi, nhưng nói nhanh lên. Tôi không thích bị làm phiền.”
Kim Liên nhìn quanh, cảm thấy không gian này như một chiếc hộp kín, chứa đựng những bí mật mà không ai dám mở ra. Họ ngồi xuống, và Minh Huy bắt đầu kể về những gì đã xảy ra.
“Có một tổ chức tội phạm đang cho bóng tối nuốt chửng mình. Nhưng trong lòng Minh Huy, một nỗi lo lắng dâng cao. Ai đang theo dõi họ? Và mục đích của tổ chức tội phạm này là gì? Những câu hỏi không lời đáp cứ đeo bám, như một cái bóng không thể xua đi.
Khi họ quay trở lại căn hộ của Minh Huy, một cảm giác nặng nề bao trùm. Bóng đen của tổ chức kia đang dần hiện rõ, và cuộc chiến của họ mới chỉ bắt đầu.
,
💬 Bình luận chương