Thôi, lấy lại tinh thần viết tiếp...!
:'(
Thời gian chậm chạp trôi qua từng phút, từng giây. Nam Tú và Cảnh Sinh ở ngoài ẩn nấp cách "Mê cung ma thuật" một đoạn đủ xa để khống chế. Thế nhưng, vết thương trên lòng bàn tay vừa được Anh Đào băng bó đã bị lưỡi kiếm làm rách toạc, chảy máu.
"A...!" Cô liền buông tay ra rồi cố gắng đẩy Dư Tú ra xa, vừa né đường kiếm c*̉a tên đánh lén đó, vừa nén cơn đau ngoài da.
Ngoảnh sang bên kia thấy Giang Mạn c*̀ng Thẩm Phương đã lao tới ông ta, đang "Song kiếm hợp bích" ăn ý c*̀ng gã Tử Thạch đó. Khoảnh khắc đó, lòng cô lại chợt buồn vu vơ. Trong lúc Vũ Anh còn ngơ ngác, Dư Tú liền đẩy cô ra chỗ khác, trực tiếp dùng Kunai c*̉a mình đấu với tên đó. Trong túi cô chợt rơi ra một thứ... là Kunai ba lưỡi c*̉a Minh Nam Tú...
Vũ Anh biết tình trạng c*̉a mình với vết thương sâu như vậy khó mà cầm cự chiến đấu được, đành lui ra để Dư Tú không vướng tay vướng chân, đồng thời cầm cây Kunai ba lưỡi đặc biệt rơi dưới đất lên, gọi tên Minh Nam Tú để cầu cứu...
Chưa kịp nói xong tên Minh Nam Tú thì...
Khi tiếp tục lui xuống liền đụng phải một người có vẻ cao lớn. Vũ Anh giật thót tim không kịp phòng thủ. Là bạn hay là thù? Cô chỉ kịp quay đầu lại theo bản năng...
Người đó bỗng đưa tay từ đằng sau vòng qua vai cô, một tay cầm bàn tay mang vết thương c*̉a cô lên, giọng nói trầm quen thuộc vang bên tai:
"Vết thương c*̉a cô vì sao đã lại trầm trọng rồi?"
"Tôi... Anh biết tôi bị thương?" Vũ Anh ngạc nhiên quay lại.
"Đồ ngốc, đáng lẽ ra cô phải nấp trong bụi rậm chờ ứng cứu chứ?" Không trả lời thắc mắc của cô, anh lại mắng nhỏ.
"A... thì tôi, tôi muốn giúp Dư Tú một tay..." Vũ Anh ngơ ngác nhìn khuôn mặt tuấn tú nghiêng nghiêng ở khoảng cách gần c*̉a Giang Mạn, giọng nói cô bị lấn át bởi vẻ nam tính tự nhiên c*̉a anh. Đôi mắt anh hẹp dài như mắt phượng ánh lên nét dịu dàng c*̀ng chút xót xa trên đôi mày nhíu lại. Vòng tay ấm áp mang hương cúc trắng thoang thoảng...
Hương thơm này quen thuộc tới lạ, cả lần Giang Mạn bế cô đi tới trường nữa. Cô cảm giác, hương thơm đó xuất hiện trong tâm trí cô từ thời thơ ấu vậy...
"Vũ Anh và Giang Mạn tiền bối không sao chứ?" Giọng hội trưởng Minh Nam Tú vang lên, lúc này Vũ Anh mới đỏ mặt thoát khỏi vòng tay c*̀ng tư thế có phần thân mật c*̉a mình với Giang Mạn tiền bối. Cô lúng túng...
Tim đập loạn nhịp...
Vì Nam Tú tự nhiên cảm nhận được giọng nói của Vũ Anh chưa đọc hết tên mình bên trong nên chủ động dịch chuyển vào bên trong.
"Mọi người không sao cả chứ?" Thẩm Phương lên tiếng.
Cô lại gần, nhìn nhìn Giang Mạn đứng khoanh tay, lại quay sang trông thấy Vũ Anh bối rối, còn Nam Tú trầm ngâm nãy giờ.
Nam Tú đã nhìn thấy...
Đúng lúc đó, thầy Cảnh Sinh phi thân vào.
Cảnh Sinh: "Xin lỗi, tôi tới hơi trễ, bọn chúng đâu?"
Thẩm Phương: "Bọn chúng đa phần là ảnh phân thân, tên bản thể đánh bom khói trốn đi rồi! Chỉ bắt được một tên giao dịch với gã Tử Thạch..."
Anh Đào chạy tới chỗ Sử Kiêu: "Cậu không sao chứ, Sử Kiêu?" Khi nhìn thấy vết thương ở hông cậu, cô liền lo lắng "Để tớ trị thương cho cậu!"
"Người cần trị thương là Vũ Anh, cậu ra giúp cậu ấy đi..." . Lúc này, ánh mắt cậu không tự chủ được nhìn Vũ Anh một cách kì lạ.
Sau đó, cả nhóm giao nộp tên giao dịch với Tử Thạch cho cảnh sát điều tra, kết quả, chỉ là một tên Ninja tự do muốn sưu tầm súng nên đã mua của tên Tử Thạch một lượng súng ngắn được sếp ngay ngắn trong vali cỡ to, vali còn lại tên đó đưa là tiền. Kết thúc nhiệm vụ.
💬 Bình luận chương