*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Nhật Bản xa xưa, vào thời kì chiến loạn. Bên cạnh việc sử dụng các kĩ năng Nhẫn giả thông thường, các gia tộc còn tận dụng những vũ khí đặc biệt ngoài Kunai và Shuriken để chiến đấu với các tộc khác.
Nếu tộc Nekomimi sở hữu bảo vật Hắc Bạch Miêu, Hoshigaki sở hữu thanh đao Samehada, Sarutobi có dao Chakra và Gậy Như Ý , Uchiha có Gunbai uchiwa (Cây quạt phẳng),... thì tộc Senju có Lôi Thần Kiếm.
Lôi Thần Kiếm là một bảo vật được truyền qua các đời trưởng tộc của Senju. Đây là thanh kiếm được truyền cho tộc trưởng tương lai - người xứng đáng nhất. Về lí mà nói, đáng lẽ ra Hashirama - Hokage đệ Nhất, gia huynh của Tobirama là người được kế thừa nó, nhưng khi Butsuma - cha của họ hứa truyền nó cho Hashirama trong tương lai, sau này anh lại từ chối và nhường cho đệ đệ của mình.
Trong những ngày còn thơ bé, Tobirama đã luyện kiếm thuật rất nhuần nhuyễn, lại thêm ba năm nữa để có thể sử dụng thành thục và triệt để khả năng của Lôi Thần Kiếm, Tobirama đã chính thức được công nhận khả năng kiếm pháp vượt anh trai của mình.
Trải qua bao nhiêu thế kỉ, Lôi Thần Kiếm đã thất lạc từ lâu, thậm chí có khi đã bị hư hỏng, nhưng cho tới giờ, sau ngần ấy năm, anh lại nhìn thấy nó lần nữa. Tuy rằng hình như nó đã được phục chế lại với thân kiếm đã được cố định ở phần chuôi, không còn thoắt ẩn thoắt hiện trên chuôi kiếm mỗi khi người dùng có ý định sử dụng nó nữa. Và với ánh sáng vàng đặc biệt, Giang Mạn đã nhận ra ngay, đó chính là thanh kiếm trước kia của mình.
Hơn nữa, người đang sở hữu bảo vật trước kia của Senju lại chính là cô gái bí ẩn anh đã gặp trong rừng hôm đó.
Điều này thật kì lạ...
Giang Mạn cúi đầu xuống hắt nước vào khuôn mặt tuấn tú hoàn mỹ của mình. Từng giọt, từng giọt long lanh rơi trên mí mắt, lăn xuống gò má cao nghiêm nghị, trôi xuống chiếc cằm dài trắng trẻo và rồi nhỏ giọt rớt xuống.
Nhớ lại hình ảnh cô gái lao ra đỡ cho anh, dùng kiếm để chém các cây Kunai một cách anh dũng, gương mặt anh bắt đầu trầm xuống, đôi mày vô thức nhíu chặt lại.
Liệu có phải là...?
Buổi trưa hôm đó, Giang Mạn đang say giấc trên chiếc giường trong phòng trọ. Ngoài cửa sổ, tán cây đa gần đó lay động theo từng nhịp thổi của gió, rồi đứng im trong chốc lát, sau đó lại dập dìu trong nắng nhạt. Cánh cửa sổ đang khép hờ dần được kéo ra, một thân ảnh ngoài đó lặng lẽ tiến vào phòng. Bước chân nhẹ nhàng, hành tung bí ẩn. Bóng người đứng đó quan sát một hồi, khi thấy Giang Mạn vẫn đang say giấc nồng, hơi thở đều đều khẽ cất lên, hắn liền giơ tay hướng về phía mặt anh, không rõ có dụng ý gì.
"Cô làm gì tôi vậy?"
Khi cảm thấy bàn tay đeo găng rụt về trên không trung, Giang Mạn bỗng mở bừng mắt đưa tay bắt lấy cổ tay người nọ.
"Rốt cuộc, cô là ai?" Giang Mạn nhếch mép, cả người vẫn nằm trên giường, ánh nhìn xoáy sâu vào cô gái đeo mặt nạ cáo.
Hình như cô ta có hơi giật mình, im lặng trong vài giây, không nói không rằng, cô ta bỗng đưa hai ngón tay lên thủ ấn rồi biến mất trong làn khói dày đặc.
Gần đây, theo thông tin báo cáo của lực lượng tình báo Bộ tư lệnh Nhẫn giả, Giang Mạn thường nghe ngóng được những vụ cướp, thanh trừng, vận chuyển hàng cấm được thực hiện bởi các thành viên tổ chức Khô Lâu Cốt trên các địa bàn gần tỉnh Hải Băng và các tỉnh Lâm Giang, Tây Ân, Bắc Lăng. Đặc biệt, dạo gần đây có một tin đồn về sự xuất hiện của những nhân vật bí ẩn thường xuyên xuất hiện phá bĩnh các nhiệm vụ của bọn Khô Lâu Cốt. Các đặc vụ bảo vệ hắn khỏi sự tấn công phía trước.
Hình dạng của Lôi Thần Kiếm (trước kia):
💬 Bình luận chương