S. Entertainment mới thành lập không lâu, công việc chất núi, cái gì cũng đùn đẩy cho người đứng đầu giải quyết, thành ra anh chẳng có ngày nào yên ổn.
Thế mà, ngay giây phút này đây, bị chiếc giày kia ném xước trán, khoé môi ai đó lại cong cong, rồi không nhịn được, gục xuống bàn cười một hồi. Cũng không rõ nữa, chỉ là muốn cười thôi.
…
Ở góc cầu thang thoát hiểm, có người khóc rấm rứt. Giun dế cái quái gì chứ, ghét không để đâu cho hết ghét. Trước kia mỗi lần Sa giận, Jun luôn tìm được Sa trong vòng một tiếng.
Từ nãy tới giờ ba tiếng rồi, cũng chẳng thấy đâu. Mà cô ảo tưởng quá, mọi thứ đã thay đổi, cô suýt quên mất. Cô bây giờ, chẳng phải cô chủ nhỏ của ai đó nữa, ngược lại, còn tự nguyện làm nhân viên của người ta.
Thế giới, đảo lộn rồi.
-“Chị, chị, có chuyện lớn rồi, tìm mãi mới thấy chị, sao không nghe điện thoại?”
Tiếng gọi thất thanh của bé Hằng, nhà thiết kế trẻ. Hoàng Ái Linh vội lau nước mắt, loạng choạng đứng dậy theo em ấy ra ngoài.
Tất cả mọi người đều tụ tập ở đại sảnh xem những thước phim chiếu từ màn hình lớn, có cô gái trẻ nức nở tội nghiệp.
“…chuyện không chỉ dừng lại ở đó. Oanh đã cố gắng nhẫn nhịn, không ngờ Oanh càng nhịn mọi việc càng đi quá xa. Chị ta thuê người dằn mặt Oanh hết lần này tới lần khác, các bạn có nhìn thấy những vết bầm này không? Tất cả là do chị ta đánh. Quản lý của Oanh, chị ta nhận tiền của đại gia ép Oanh đi khách. Oanh không bao giờ quên được đêm hôm ấy, một mình Oanh trong phòng, năm người đàn ông l** l* vây quanh, vậy mà chị ta chỉ ngồi nhìn rồi cười khẩy…”
Hoàng Ái Linh nhất thời hoa mắt chóng mặt, con bé này, nó nên lấn sân sang lĩnh vực biên kịch đi là vừa.
“…đó là nỗi đau lớn nhất, hàng đêm Oanh dùng thuốc an thần mà vẫn không thể nào quên nổi, tiền kiếm được Oanh chỉ được giữ chút ít, còn lại đều phải nộp hết cho chị. Chị ta nói quen đầu gấu, nếu Oanh không nghe lời chị sẽ giết ba mẹ Oanh…”
“…Chị à, em van chị. Xin chị tha cho gia đình em. Em xin lấy tính mạng ra đánh đổi. Xin ba mẹ thông cảm cho con, xin fan đừng giận Oanh. Nguyện vọng cuối cùng, chỉ mong khi sau chết đi sẽ được hoá thành tro bụi, hoà với sông nước…”
S. Entertainment chưa khi nào loạn đến thế. Không chỉ vậy, báo chí cũng được phen nháo nhác. Cảnh sát bắt đầu vào cuộc.
Trên mạng người ta giận dữ tột độ, từ khoá quản lý của Hạ Oanh là từ hot nhất ngày hôm nay. Tuy nhiên, có search thế nào cũng không ra thông tin gì cả, những thứ họ có thể làm là chửi đổng trên fanpage rồi cầu nguyện cho cô ca sĩ nhỏ bình an, mong rằng người ta sẽ tìm thấy trước khi cô làm điều gì đó dại dột.
Linh thậm chí không dám nhìn thẳng vào mắt Jun, hơn ai hết, cô biết anh là người đứng mũi chịu sào, từ ngày Oanh về công ty tới giờ, một loạt scandal xảy ra, danh tiếng của Jun cũng bị ảnh hưởng không ít.
Người hiểu thì biết tính Oanh thế, người không hiểu thì đổ cho Jun huỷ hoại tương lai nghệ sĩ trẻ.
Tình cảnh nước sôi lửa bỏng, mọi người đều căng thẳng nán lại công ty. Tầm mười giờ tối hôm ấy, đột nhiên họ nhận được thông báo dữ, phát hiện thi thể của cô bé dạt trên bờ sông Hồng.
Người ta bật khóc, khóc giả khóc thật không biết. Nhưng Hạ Oanh vốn không được lòng đa số, người cười thầm chắc cũng chẳng ít.
Jun quay sang nhìn Sa, cô đã đoán trước được phản ứng của anh, cớ sao khi nó diễn ra, lồng ngực vẫn thấy nhói.
-“Hoàng Ái Linh! Rốt cuộc phải triệt đường sống của người ta cô mới vui hay sao? Con bé đó mới chỉ là con nít ranh, nó còn rất nhỏ, cô biết không?”
Người ấy dần dần dồn cô tới chân tường, tay anh siết chặt cằm cô, giọng nói lạnh lẽo thấu xương.
-“Gương mặt ngây thơ này, có ai biết bên trong là một con quỷ?”
Đau.
Đó là cái cảm giác, anh nghĩ rằng cô rất ác độc.
Đó là cái cảm giác, người đàn ông cô yêu nhất, đưa tay xuống cổ, tưởng như muốn ép chết cô ngay tại chỗ.
-“Nói cho tôi biết, tay tiểu thư đã nhuốm máu của bao nhiêu người vô tội rồi? Liệu tôi bây giờ, có nên thay bọn họ trả thù không?”
💬 Bình luận chương