Sở Dật đã tìm được miếng dán tuyến thể, dán xong rồi vừa quay người lại thì bắt gặp đôi mắt sâu thẳm của Tần Xuyên Từ.
"Có chuyện gì?"
Tần Xuyên Từ không lên tiếng, chỉ lặng lẽ nhìn anh.
Sở Dật khựng lại, lần theo ánh mắt hắn, cúi đầu nhìn người mình một lượt, nhưng chẳng thấy có gì bất thường.
Tần Xuyên Từ nhìn chằm chằm vào bụng dưới của Sở Dật.
Đầu ngón tay đặt trên tay vịn sofa khẽ siết chặt, hằn sâu vào lớp da bọc.
Hắn là Enigma.
Thật ra... hắn có thể lại dấu thích thì sao không đeo luôn?"
Sở Dật khựng lại.
"Bây giờ?"
"Không thì sao?"
Sở Dật nghĩ ngợi một chút. Đôi khuyên trên tai anh quả thật đã đeo rất lâu rồi.
Hơn nữa, anh cũng phải thừa nhận, đôi khuyên Tần Xuyên Từ chọn đúng là rất hợp ý mình.
Thế là anh không do dự nữa, giơ tay tháo đôi khuyên cũ xuống, ngay trước mặt Tần Xuyên Từ, đeo đôi khuyên mới lên.
Kim loại mát lạnh chạm vào d** tai, mang theo cảm giác lành lạnh rất nhẹ.
Đúng như Tần Xuyên Từ đã nghĩ.
Đôi khuyên này cực kỳ hợp với Sở Dật.
Chút sắc đỏ ấy khiến gương mặt lạnh lùng nghiêng nghiêng của anh bỗng có thêm một nét yêu dị mê hoặc.
Ánh mắt Tần Xuyên Từ lưu luyến trên d** tai Sở Dật, trong lòng dâng lên một cảm giác thỏa mãn kín đáo.
Giống như thông qua món đồ này, hắn lại để lại trên người Sở Dật một dấu ấn khác thuộc về riêng mình.
Ý cười nơi khóe môi càng đậm hơn, Tần Xuyên Từ đang định nói gì đó thì thấy Sở Dật tiện tay hất một cái.
Đôi khuyên tai màu đen vừa tháo xuống rơi thẳng vào thùng rác bên cạnh.
Thấy vậy, Tần Xuyên Từ theo bản năng cúi đầu nhìn đôi khuyên trong thùng rác rồi thuận miệng hỏi: "Không cần nữa à?"
Đôi khuyên Sở Dật đeo trước đó là kiểu cơ bản màu đen. Thật ra Tần Xuyên Từ cũng thấy nó khá đẹp.
Sở Dật "ừ" một tiếng, giọng điềm nhiên.
"Là Bạch Tri Kỳ tặng, quên vứt."
"Hả?"
Tần Xuyên Từ ngẩng đầu nhìn Sở Dật.
Sở Dật lại chẳng hề cảm thấy lời mình nói có gì không ổn, vẻ mặt vẫn vô cùng thản nhiên.
Đôi khuyên tai đó là quà sinh nhật họ Bạch tặng anh mấy năm trước. Khi ấy anh rất quý, đeo lên rồi gần như chẳng bao giờ tháo xuống.
Thời gian trôi qua quá lâu, đến chính anh cũng gần như quên mất chuyện này.
Giờ nghĩ lại...
Đúng là xui xẻo thật.
Tần Xuyên Từ cứ thế nhìn thẳng vào anh, độ cong nơi khóe môi dần biến mất, sau đó nheo mắt lại.
"...Nếu tôi không tặng em đôi mới này, có phải em định đeo thứ đó cả đời không?"
Giọng điệu ấy rõ ràng chẳng hề thân thiện.
Sở Dật lập tức nhận ra Tần Xuyên Từ đang nổi giận.
Anh chớp mắt, lên tiếng giải thích.
"Chỉ là tôi quên thôi. Nhưng kể cả anh không tặng, một khi nhớ ra thì tôi cũng sẽ vứt nó đi."
"Hừ."
Tần Xuyên Từ cười khẩy một tiếng đầy ẩn ý, không nói thêm gì.
Sở Dật biết, tính chiếm hữu của Tần Xuyên Từ lại nổi lên rồi. Im lặng một lát, anh vẫn mở miệng.
"Anh yên tâm. Chỉ cần quan hệ giữa chúng ta còn chưa kết thúc, tôi sẽ không dám có người khác. Đối với tôi bây giờ, Bạch Tri Kỳ đã chẳng còn là gì nữa."
Nghe vậy, Tần Xuyên Từ ngước mắt nhìn anh.
Đạo lý thì hắn đều hiểu.
Nhưng hiểu là một chuyện.
Khó chịu lại là một chuyện khác.
Có điều Sở Dật đã nói đến mức này rồi, nếu hắn còn tiếp tục bám lấy không buông thì lại thành ra quá nhỏ nhen.
Vài giây sau, trên gương mặt tuấn nhã ấy lại xuất hiện nụ cười ôn hòa.
"Em giải thích làm gì? Tôi có giận đâu."
"Rất vui vì em hiểu rõ nghĩa vụ của mình."
Nói xong, hắn đứng dậy, lướt qua Sở Dật rồi đi thẳng vào phòng ngủ.
Sở Dật nhìn theo bóng lưng Tần Xuyên Từ rời đi, nhất thời chẳng biết nói gì.
Thế này mà còn bảo không giận à?
Anh đứng trong phòng khách rất lâu.
Giơ tay chạm nhẹ vào đôi khuyên tai mới trên vành tai, Sở Dật khẽ thở dài rồi xoay người đi vào phòng tắm.
Đến khi tắm rửa xong, mặc đồ ngủ bước ra thì trong phòng ngủ chỉ còn sáng một ngọn đèn đầu giường mờ nhạt.
Tần Xuyên Từ đã nghiêng người nằm ngủ trên giường.
Bước chân Sở Dật khựng lại.
Anh đứng bên giường, mượn ánh sáng yếu ớt lặng lẽ nhìn Tần Xuyên Từ một lúc.
Gương mặt lúc ngủ của người đàn ông yên tĩnh, vô hại, mái tóc bị gối ép đến hơi rối, khiến hắn có thêm vài phần hơi thở đời thường. Những toan tính và khí thế mạnh mẽ thường ngày đều đã được thu lại.
Ánh mắt Sở Dật dừng trên khoảng trống bên cạnh Tần Xuyên Từ, chỗ rõ ràng được chừa sẵn cho anh, nhưng vẫn đứng im bất động.
Không gian yên tĩnh đến lạ, chỉ còn tiếng hô hấp nhè nhẹ của hai người.
Như đang tự nói với chính mình.
Anh bỗng khẽ thì thầm.
"Tần Xuyên Từ..."
Không có ai đáp lại.
Sở Dật khẽ nhíu mày, cúi đầu nhìn người trên giường lần nữa. Thấy hơi thở Tần Xuyên Từ đều đặn, không có dấu hiệu sắp tỉnh giấc, vẻ mặt anh mới hơi thả lỏng.
Anh đi sang phía bên kia giường, vén chăn rồi lặng lẽ nằm xuống.
Mùi hương tuyết quen thuộc lập tức bao bọc lấy anh.
Mà anh cũng đã hoàn toàn quen với sự hiện diện của luồng pheromone ấy.
Sở Dật liếc nhìn Tần Xuyên Từ lần cuối, sau đó xoay người, quay lưng về phía hắn rồi nhắm mắt lại.
Trong bầu không khí ngập tràn mùi hương tuyết ấy, Sở Dật rất nhanh đã chìm vào giấc ngủ.
Đêm khuya.
Trong bóng tối, một đôi mắt chợt mở ra.
Hương hoa hồng từng sợi từng sợi quanh quẩn nơi đầu mũi. Tần Xuyên Từ nghiêng đầu, ánh mắt rơi lên bóng lưng của Sở Dật đang quay lưng về phía mình, đáy mắt tỉnh táo không hề có chút buồn ngủ.
Ngay sau đó, hắn chậm rãi dịch người lại gần.
Giơ cánh tay lên, từ phía sau ôm trọn cả người Sở Dật vào lòng.
Má khẽ cọ vào mái tóc anh, bàn tay cách lớp đồ ngủ nhẹ nhàng đặt lên phần bụng dưới của Sở Dật.
Xuống thấp hơn nữa...
Là nơi mà trên lý thuyết, Alpha sẽ không bao giờ mở ra vì bất kỳ ai.
Trên lý thuyết.
Tần Xuyên Từ lặng im rất lâu trong màn đêm.
Cuối cùng, hắn khép mắt lại, vùi sâu cả khuôn mặt vào hõm cổ của Sở Dật.
💬 Bình luận chương