Chương 61: Sẽ cưới em
Không có gì ngạc nhiên khi vị viện sĩ kia nhắc đến Trần Tương, quanh đi quẩn lại cũng chỉ có mấy lời đó. Ông ấy nói với Trần Kính Chương rằng mình từng xem bài phát biểu thời trẻ của bố anh, trải nghiệm phong phú đến mức khiến người ta phải hổ thẹn, khâm phục.
Trần Tương từng có thời gian trấn giữ biên thùy, đây cũng là một trong số ít chủ đề có thể khơi dậy hứng thú trò chuyện của ông. Trần Kính Chương từ nhỏ đã biết rằng bản lĩnh sắt đá không giải quyết được mọi vấn đề; trong những ngày tháng bố anh ở đường biên giới, điều khó khăn nhất là cân bằng mối quan hệ vừa là địch vừa là bạn. Dù anh có không thích bố mình đến đâu thì cũng buộc phải thừa nhận rằng Trần Tương vượt trội hơn người thường về cả trí lực, thể lực lẫn nghị lực. Ông luôn phân định rõ ràng lợi hại, nắm vững chừng mực trong từng việc nhỏ nhặt và tuyệt đối không nhượng bộ nửa bước.
Kiểu lời nói này Trần Kính Chương đã nghe quá nhiều rồi, chẳng cần phân biệt là thật lòng hay giả ý, bởi vì họ đều thật lòng cả, thật lòng mưu cầu một điều gì đó. Ăn cơm trên một chiếc bàn gia đình không lớn lắm, anh vẫn phải nói vài câu khách sáo xã giao: “Hồi trước cháu chưa từng nghĩ ngợi nhiều, đi làm rồi mới biết các bậc tiền bối chẳng dễ dàng gì.” Anh cười một tiếng rồi gạt qua.
Ý tứ của đối phương tuy kín đáo nhưng thực chất là muốn kết giao với Trần Tương. Trần Tương đúng là ngày mai sẽ về, nhưng Trần Kính Chương cũng không nhắc tới chuyện này. Chủ đề của bữa cơm hôm nay là tình thầy trò, người già lại dễ nghĩ ngợi nhiều, anh không muốn làm đảo lộn vai trò chủ khách. Trần Kính Chương thỉnh thoảng gắp thức ăn cho Giản Nhu, cô vừa ăn vừa nghe họ trò chuyện một cách tự nhiên, không hề gò bó.
Khi Trần Kính t hôn, số người biết chuyện rất ít. Những người không được biết thì có một sự đồng thuận ngầm rằng: Đã không biết thì chứng tỏ đối tượng kết hôn của anh chỉ là một kẻ vô danh tiểu tốt. Không giống như những người khác trong đại viện, bất kể là kết hôn lần đầu hay tái hôn, người ta đều phải cân đo đong đếm lại sức nặng của gia tộc này. Cuộc hôn nhân của Trần Kính Chương trong mắt họ có kết hay không cũng chẳng khác gì nhau, thế nên chẳng ai buồn nhắc tới chuyện này cả. Ngay cả khi hôm nay Giản Nhu có ngồi ở đây, vị khách kia cũng hoàn toàn không dẫn dắt chủ đề đó vào người hai đứa.
Giản Nhu đối với những điều này đều hiểu rõ.
Trần Kính Chương thích dắt cô đi ăn cơm. Trong những buổi tụ tập bạn bè, anh luôn đường hoàng gọi món cho cô trước mặt mọi người như chốn không người, cứ như thể dắt cô đến đây thực sự chỉ để ăn cơm vậy, rượu cũng hiếm khi để cô uống. Giản Nhu thầm cảm ơn sự chu đáo của anh. Cô vốn tưởng mình là người cứng cỏi, trước hàng loạt gia tộc môn đăng hộ đối kia, cô vốn nghĩ mình có thể cắn răng trụ vững.
Bữa cơm kết thúc, vị khách kia cáo lui với lý do không muốn làm phiền buổi sum họp của gia đình, hẹn ngày mai tại tiệc mừng thọ sẽ gặp lại. Bác sĩ riêng nhắc nhở ông ngoại cần phải nghỉ trưa, bà ngoại tuy có uống chút rượu trắng nhưng tinh thần vẫn còn rất minh mẫn, liền kéo hai đứa vào phòng sách. Trần Kính mặt các cụ luôn tươi cười ấm áp.
Ông ngoại anh từ khi nghỉ hưu chỉ thích viết chữ, kiên trì luyện tập cho tới tận bây giờ. Trần Kính Chương cầm lên một tờ giấy tuyên thành vừa viết xong, Giản Nhu không am hiểu thư pháp, chỉ đứng một bên quan sát, cảm thấy nét chữ rất có phong cốt và khá cương nghị. Trần Kính Chương ngắm nghía rất nghiêm túc, anh giơ bức tiễn từ lên, người hơi nghiêng về phía Giản Nhu, hạ thấp giọng bảo: “Chữ này nếu mang đi bán, định giá bao nhiêu hoàn toàn phụ thuộc vào việc có ký tên hay không đấy.” Bà ngoại ở bên cạnh bật cười một tiếng sảng khoái, Giản Nhu thì chẳng dám cười phụ họa, thầm mắng trong lòng Trần Kính Chương lúc nào cũng chẳng đứng đắn nổi.
Trần Kính Chương chẳng chút khách sáo ngồi tót lên chiếc ghế gỗ của ông ngoại. Bàn làm việc cũng là một món đồ cổ, tất cả đều được dời từ khu đại viện cũ sang đây. Trên các tầng kệ sách bày biện rất nhiều cuốn sách không hề có bán trên thị trường, có một vài cuốn phần gáy sách đã bị mài mòn đến mức chẳng nhìn rõ tên tuổi, đáng lẽ phải tìm người phục chế cổ tịch để bảo quản thì cứ bị để mặc nằm đấy. Có mấy cuốn hồi ký không mấy danh tiếng, phải lên mạng tra cứu mới hiểu được cuộc đời của nhân vật, đều là do bạn bè tặng. Lại có cả sách tiếng nước ngoài cùng những cuốn từ điển ngoại ngữ dày cộm. Sự khai sáng chuyên môn của Chương Uyển Chi phần nhiều được thừa hưởng từ sở thích rộng rãi thời trẻ của mẹ mình. Giản Nhu vốn thích đọc sách, Tăng Dực Vân nương theo ánh mắt của cô nhìn qua, lướt qua cả một kệ sách chứa những bộ trân điển vô giá, bỗng sực nhớ ra điều gì liền cúi người kéo ngăn kéo ở tầng dưới cùng ra. Dẫu sao cũng là đồ cũ kỹ rồi nên việc mở ra có hơi tốn sức, Giản Nhu bèn tiến lại giúp một tay.
Ngăn kéo mở ra, bên trong là mấy cuốn sổ ghi chép có in tên của cơ quan nhà nước, màu xám đen, bìa da, năm tháng trông có vẻ chưa quá xa xưa.
Đôi mắt chân mày của bà ngập tràn ngập tràn nét cười, lấy một cuốn trong số đó ra. Cụ không còn cái vẻ thô bạo với chiếc tủ như lúc nãy nữa, đối với món đồ này động tác ngược lại vô cùng nhẹ nhàng. Trần Kính Chương ngồi trên chiếc ghế kia, nhàn nhã ngắm nhìn ánh nắng ngoài cửa sổ, liếc thấy bà ngoại đưa cuốn sổ cho Giản Nhu liền sảng khoái giới thiệu: “Đây là sổ ghi chép thời cấp ba của Kính Chương đấy.” Tốc độ nói của cụ hơi nhanh, rất mực nhanh nhẹn, dứt khoát.
Trần Kính Chương biếng nhác tựa vào lưng ghế, cánh tay tùy ý gác lên chỗ để tay, cười trêu một câu: “Trước mặt học sinh giỏi và sinh viên xuất sắc, anh chỉ sợ mình để lộ cái dốt ra thôi.” Giản Nhu đón lấy cuốn sổ có chất cảm rất tốt kia, khẽ mỉm cười dịu dàng với bà ngoại, chẳng thèm để tâm đến lời nói đùa vô thưởng vô phạt của anh. Cô làm việc gì cũng vô cùng tập trung, lòng hiếu kỳ trỗi dậy trước hết, cô đặt cuốn sổ vào lòng bàn tay rồi dùng tay phải lật từng trang.
Đó là loại sổ không dòng kẻ vốn rất hiếm thấy ở thời kỳ ấy, kết hợp với nét chữ của anh lại càng tôn lên vẻ sạch sẽ, gọn gàng. Trang đầu không để lại tên tuổi, nội dung biết ấy.”
“Chuyện em không biết thì nhiều lắm.” Ngón tay cái của Trần Kính Chương khẽ m*n tr*n đuôi lông mày cô, anh thẳng thắn không thèm vòng vo: “Em muốn hỏi chuyện thi đại học đúng không? Hồi thi đại học có một môn anh không thèm viết tên vào bài thi, chuyện xưa như trái đất rồi, mẹ anh có biết đấy.”
Giản Nhu lặng im nhìn anh, vài giây sau mới hỏi nhỏ: “Anh để quên thật à?”
“Không phải.” Anh khẽ khàng đáp, rồi lật người nằm ngửa mặt lên.
“Tại sao lại thế hả anh?” Cô thừa biết một người như Trần Kính Chương không đời nào lại phạm phải lỗi sơ đẳng kiểu đó.
Giọng anh nghe qua không có chút gợn sóng cảm xúc nào, ngẫm nghĩ hồi lâu, dường như anh cũng sắp quên sạch thật rồi. “Chẳng tại sao cả, chỉ là muốn xem thử xem nếu thiếu đi điểm số của một môn thi thì kết quả sẽ ra làm sao thôi.”
Lòng Giản Nhu dấy lên một nỗi xót xa dạt dào, trên mặt cố nở nụ cười, buông một câu vô thưởng vô phạt: “Thì sẽ bị thiếu điểm một môn chứ sao.”
Trần Kính Chương l**m l**m môi, nói bằng một giọng điệu đầy bất cần đời: “Thì sẽ lấy được em.”
“Cũng không tệ.”
Hốc mắt Giản Nhu hơi nong nóng, cô lên tiếng phản đối cách nói này: “Hai việc này làm gì có quan hệ nhân quả với nhau cơ chứ.”
Trần Kính Chương khẽ nhếch khóe môi, nở một nụ cười đầy ngả ngớn trêu chọc: “Em chắc chắn là không phải không?”
Giản Nhu khẽ hứ một tiếng: “Nếu anh mà làm bạn học với em từ sớm thì biết đâu chừng đã cưới em sớm hơn rồi đấy.”
Anh bình thản phóng tầm mắt nhìn về một khoảng không vô định trước mắt, “Anh có thể khẳng định chắc chắn là không.”
,
💬 Bình luận chương