Thời gian qua đi một tháng, dựa theo cách tính của người Thượng Lâm ở Tinh Quyển Thủ Đô của liên bang, ngày hôm nay chính là ngày cuối cùng của mùa thu. Trên một vài tiểu thuyết thường viết, cuối thu có gió lạnh, mưa phùn lất phất trên vòm trời, nhưng đối với những người ở Đông Lâm đại khu mà nói, thế giới này từ trước tới nay không hề phân ra bốn mùa rõ ràng, có lẽ vì trên bầu khí quyển nơi đây do bụi bặm quá nhiều nên vĩnh viễn không bao giờ được trong lành trọn vẹn, khiến cho cả tinh cầu biến thành một chiếc lồng kính quái dị, nên cái gọi là cuối mùa thu, thật ra cũng chỉ là thay thêm một bộ quần áo mà thôi.
Hôm nay Hứa Nhạc mặc một bộ áo khoác màu xanh đen, bề ngoài có chút giống với một bộ đồng phục sinh viên, làm khuôn mặt vốn bình thường của hắn có thêm vài phần năng động của tuổi trẻ. Lúc này hắn đang ngồi ở chỗ tủ kính bày hàng của cửa hàng sửa chữa đường Hương Lan, nhìn như vô ý, nhưng kỳ thật hắn đang cảnh giác và chăm chú tiếp cận đối phương, hắn cũng không bởi vì vẻ ngoài bình tĩnh của Bảo phó cục trưởng mà thả lỏng quan sát, mà hắn dùng một sự nhẫn lại vô cùng tốt để chăm chú quan sát đối phương, mãi cho đến khi tất cả thực sự thành gió yên sóng lặng.
Tuy hắn và ông chủ cửa hàng sửa chữa rất giống nhau, đều là fan cuồng nhiệt của Giản Thủy Nhi, nhưng nếu như thật sự chỉ bởi vì muốn xem TV, mà tạo ra sự việc nguy hiểm như vậy, thực sự rất không phù hợp với tính cách của hắn. Nếu như không phải ông chủ dùng vài thao tác ly gián dụ hoặc hắn, về sự việc 23 kênh truyền hình, thì hắn nhiều lắm cũng chỉ thở dài vài tiếng, sau đó chạy tới cửa hàng mua vài chiếc đĩa CD của Giản Thủy Nhi.
Hắn có chút sợ hãi, cứ nghĩ tới những việc làm của Châu trưởng văn phòng, Hứa Nhạc liền khó mà có thể đè nén được sự sợ hãi của bản thân mình. Nhất là mỗi khi nhớ lại ánh mắt của Bảo Long Đào vào cái đêm hôm đó, hai bắp đùi của hắn đều không nhịn được mà liên tục run rẩy, đây là phản ứng tự nhiên khi hắn sợ hãi tới một mức nào đó.
Đêm hôm đó, nếu như hắn không nhanh trí, dùng hai chiếc nút áo giả mạo thiết bị liên lạc, lại dùng chiếc gậy kích điện được chế tạo theo phương thức trong quân đội để hù dọa Bảo Long Đào, không biết hắn thực sự sẽ xử lý việc này như thế nào? Cái chỉ tay trong đêm gió nhằm về phía các thiết bị đọc các loại sách tra cứu về sửa chữa máy móc và các điều lệ tiêu chuẩn của liên bang, hắn thích nhất là xem đủ loại tiểu thuyết khác nhau. Đặc biệt từ khi làm thẻ mượn sách ở đại học châu lập, hắn mỗi ngày đều phải tới đây một lần, dường như trong những cuốn sách này có vô cùng vô tận mỹ nữ, có vô cùng vô tận hào quang đang chờ đợi hắn ở phía trước.
Trong thư viện không có kỳ ngộ, không có mỹ nữ, Hứa Nhạc ôm một chồng sách rất lớn ra khỏi cửa thư viện, trên mặt còn có vẻ uể oải, sau đó ở trước cửa của đại học châu lập hắn đã gặp được một người mà hắn không thể nghĩ tới. . .
Một tháng không gặp Lý Duy, hắn cứ như vậy xuất hiện trước mắt Hứa Nhạc. Nhìn khuôn mặt tiều tụy mệt mỏi của thủ lĩnh cô nhi, đôi môi của Hứa Nhạc bỗng nhiên có chút khô khan, không biết chuyện gì đã xảy ra, hắn dùng âm thanh khàn khàn hỏi:
- Đừng nói là ngươi muốn cho ta biết, ngươi có ý định ghi danh vào đại học đó.
- Ta chỉ có dã tâm chiếm lĩnh toàn bộ giới hắc đạo của Hà Tây Châu.
Âm thanh của Lý Duy cũng có chút khàn khàn, nhưng mà tâm tình của hắn cũng không khẩn trương, cho nên tâm tình của Hứa Nhạc cũng được thả lỏng một chút.
- Đồ vật mà ngươi đã cho ta . . . đã bị người của cục 2 thu rồi, nhưng mà ngươi yên tâm, không có ai biết là của ta đâu.
Lý Duy l**m l**m môi, cả đêm hôm qua phải phải đánh nhau với một bang phái khác, quả thực có chút uể oải.
Hai mắt Hứa Nhạc sáng rực lên, nhưng không phải là ánh mắt của sự hưng phấn, mà là ánh mắt khẩn trương, hai bắp đùi không khống chế được lại bắt dầu co quắp, hắn cảm thấy đống sách trong lòng càng lúc càng nặng.
💬 Bình luận chương