Thân hình Viện trưởng Lâm Viễn Hồ đứng trên khán đài nhìn qua có vẻ vô cùng tàn tạ. Ông khẽ gật gật đầu một chút, trả lời:
- Tôi vốn cũng không hề có nghiên cứu gì cái gì về mô hình khả trắc động thái lượng tử gì cả. Sau khi lấy được số liệu nghiên cứu của Dụ Lâm, chỉ căn cứ vào trực giác nghiên cứu khoa học nhiều năm, mà cảm thấy mô hình hàm số kia có một tham số nào đó, đặt vào trong tổng thể công thức, cảm giác có vẻ gượng ép, có chút không hợp lý… Nhưng chung qui người ta càng già thì lá gan cũng càng nhỏ. Huống chi đây là lĩnh vực mà tôi không hề có chút hiểu biết. Cho nên tôi cũng không hề để tâm đến việc cải biến tham số công thức này làm gì. Tôi chỉ nhắc nhở những người đồng nghiệp trong viện, khi tiến hành thiết kế hệ thống phun lưu khí điện tử, thì phải gắn thêm vào một số thiết bị thu thập tín hiệu nhạy cảm một chút… Một khi phát hiện ra hệ thống động cơ có phản ứng gì khác thường, hay lâm vào trạng thái nguy hiểm, thì lập tức có phản ứng bảo hộ tốt nhất. Động cơ của con robot Tử Hải quả thật là đã bị nổ tung, chẳng qua nó cũng không có ảnh hưởng quá rộng đến toàn bộ con robot, gây ra nổ lớn trầm trọng hơn. Điều ấy cũng khiến tôi cảm thấy an ủi lắm rồi.
Thương Thu đứng trên bục diễn thuyết đột nhiên mở miệng hỏi:
- Là phản ứng làm lạnh tức thì, không thể nghịch chuyển, đúng không?
- Đúng vậy.
Một tiếng trả lời đúng vậy vô cùng bình thường, nhẹ nhàng, tựa như là một vị Giáo sư trong trường Đại học đang chỉ dẫn một nữ sinh viên thiên tài của mình vậy, thế nhưng tất cả mọi người có mặt ở đó đều hiểu rõ ràng, vị lãnh tụ của giới Khoa học Liên Bang, Giáo sư Viện trưởng Lâm Viễn Hồ của Viện Khoa học Liên Bang, chính là đứng trước mặt Tổng thống tiên sinh cùng với vô số người khác, chính thức thừa nhận rằng mình đã làm lẫn lộn. Sau khi tra xong trong danh mục thiết bị ban đầu, thì đem nó về phòng cho ta.
…..
Trong danh mục những cấu kiện lắp ráp cho con robot thí nghiệm lần này của viện Khoa học Liên Bang cùng với Công ty Cơ khí Quả Xác cũng không có cái valy lớn của của Hứa Nhạc, cũng không có cái rương nhỏ của Lý Phong. Hai gã bảo dưỡng lần lượt đem hai cái vật này, trong khoang thuyền lưu chuyển vật phẩm cá nhân. Bởi vì đám phi công điều khiển robot của Quân đội Liên Bang từ trước đến nay vốn có thói quen mang lên con robot riêng của mình một số vật phẩm cá nhân đặc biệt, chuyên dùng để lấy hên, trấn tà… hoặc là để giúp cho thoải mái hơn trong quá trình điều khiển robot căng thẳng, cho nên bọn họ cũng không quá mức để ý đến hai vật phẩm đặc biệt này.
Bọn họ chỉ là cảm thấy những vật phẩm cá nhân tùy thân dùng để lấy hên của hai vị phi công vương bài này hình như có chút hơi quá lớn. Một gã Bảo dưỡng sư Quân đội đang làm công việc kiểm kê vật phẩm, đột nhiên có chút tò mò hỏi nhỏ:
- Cái gã phi công Trung tá tên Lý Phong kia, nghe nói… hình như là cháu nội của Quân Thần đại nhân thì phải…
Một gã Bảo dưỡng sư khác đứng gần đó chợt cau mày nói:
- Vừa rồi anh không nghe mệnh lệnh của thuyền trưởng đích thân truyền đạt hay sao? Trận đối chiến robot lần này, tất cả những thông tin chi tiết cùng quá trình đều phải được giữ bí mật tuyệt đối. Nghe nói nó thuộc danh sách bảo mật cấp 5 của Cục hiến chương. Anh còn dám bàn luận nữa à?
- Chỉ tâm sự riêng với anh thôi mà. Hơn nữa, tôi cũng không hề có chút bất kính nào đối với Quân Thần đại nhân cả. Tôi chỉ là có chút tò mò, muốn biết xem người của Phí Thành Lý gia bình thường sẽ mang theo vật phẩm gì để làm hên. Tôi nghe nói lúc trước, khi còn ở trong Sư Đoàn Robot 17, trên con robot bảo bối yêu quí nhất của vị Sư đoàn trưởng của Đội robot Đặc chủng doanh của chúng ta, bình thường đều sử dụng cái q**n l*t của nữ nhân của ông ta.
Người nọ cười cười nói, sau đó ánh mắt nhìn chăm chú vào hai cái rương một lớn, một nhỏ đang nằm im lặng trước mặt.
Nếu như hai gã phi công này thật sự lá gan đủ lớn, cùng với có đủ năng lực mở hai cái rương này ra, có lẽ bọn họ có thể biết được một trong những bí mật giúp cho Phí Thành Lý gia có thể tung hoành khắp vũ trụ. Nhưng không biết là bọn họ đã may mắn, hoặc là bọn họ đã bất hạnh, dưới những yêu cầu kỷ luật nghiêm khắc của Quân đội Liên Bang, cùng với sự tôn kính của bọn họ đối với hai gã phi công kia, đã khiến cho bọn họ nén được sự tò mò của mình mà không mở chúng ra.
…..
Trải qua quá trình sơ cứu ban đầu và sự kiểm tra cực kỳ cẩn thận của các nhân viên y tế trên chiến hạm, lại trải qua mấy lần phân hình bảo mật, Hứa Nhạc rốt cuộc cũng đã được cho phép đi tắm một trận thoải mái. Chỉ là ngay cả quá trình hắn tắm rửa, cũng bị một gã sĩ quan Thiếu úy giám sát chặt chẽ.
Những người được tận mắt chứng kiến trận đối chiến robot hôm nay kỳ thật cũng không nhiều. Nhưng mà những người trên chiếc phi thuyền quân dụng của Liên Bang, phụ trách quá trình dọn dẹp chiến cuộc này, đại khái cũng hiểu rõ một chút. Sự giám sát của Quân đội trên chiếc chiến hạm mặc dù vô cùng nghiêm ngặt, thế nhưng trong ánh mắt những người đó đều thường xuyên toát ra vẻ mặt vô cùng tôn kính. Truyện ""
Hứa Nhạc chung qui cũng chỉ là một người bình thường, sau khi dòng nước ấm áp tẩy đi hết những mỏi mệt, sau khi cơn đau nhức nhanh chóng trôi qua, thay một bộ quân phục không quân hàm thoải mái, nhìn ánh mắt của những gã quân nhân đi theo giám sát mình, hắn bắt đầu hưởng thụ cái cảm giác chiến thắng, được người khác ngưỡng mộ.
Hắn biết rõ Lý Cuồng Nhân cũng đã hoàn thành những trình tự giống như mình vừa hoàn thành này, chỉ có điều khiến cho hắn cảm thấy có chút khó hiểu, giống như là những người trên chiến hạm này hình như đã nhận được mệnh lệnh ngầm nào đó, cho nên tận lực cách ly hai người này ra, không cho gặp nhau.
Chẳng lẽ đây cũng là tiêu chuẩn xử lý của Quân đội Liên Bang hay sao? Hứa Nhạc cũng không muốn suy nghĩ nhiều về chuyện này nữa, nên sau đó bắt đầu ngồi lên ghế ngắm nhìn phong cảnh bên ngoài của cửa sổ phòng mình. Trong lòng hắn lặng yên thoáng tính toán một chút thời gian. Nhìn những cảnh vật cùng với ánh sáng hằng tinh chiếu ở bên phải của chiếc chiến hạm, khẳng định chiếc chiến hạm này cũng không phải là đang bay về căn cứ Cựu Nguyệt lúc trước nữa, mà là bay về một phía khác của mặt trăng. Chính xác là phần mặt trái của mặt trăng Cựu Nguyệt.
- Ở nơi này cách căn cứ hạm đội gần hơn so với căn cứ Cựu Nguyệt.
Gã sĩ quan Thiếu úy kia khẽ giải thích.
Hứa Nhạc gật gật đầu, nhớ tới lời đồn trên mặt trái của căn cứ Cựu Nguyệt có một căn cứ bí mật nào đó của hạm đội Liên Bang.
- Có cần tôi giúp ngài làm gì nữa không?
Viên sĩ quan Thiếu úy rất lễ phép hỏi hắn.
- À. Cái valy đen của tôi, lúc nào tôi có thể nhận lại nó?
Hứa Nhạc rất quan tâm đến những thứ bên trong cái valy của hắn.
- Sau khi tiến hành xong những trình tự tiêu chuẩn cần thiết, nhận được mệnh lệnh từ phía cấp trên, khi ngài rời khỏi căn cứ của chiến hạm, trở về căn cứ Cựu Nguyệt, cái valy sẽ được trực tiếp trả lại cho ngài.
Viên Thiếu úy cười nói.
- Cảm ơn.
Hứa Nhạc sờ sờ bụng, đột nhiên mở miệng nói:
- Có thể giúp tôi kiếm thứ gì ăn được ăn không? À … càng nhiều càng tốt!
Đúng là như vậy, sau khi trải qua một trận chiến robot đối chiến kinh tâm động phách như vậy, bởi vì điều khiển hệ thống cảm ứng ý nghĩ, luồng năng lượng nóng bỏng dư thừa trong cơ thể của hắn cũng đã tiêu hao sạch sẽ không còn lại chút gì. Cảm giác đói khát mãnh liệt trong bụng lại phát lên, đột kích mạnh mẽ trong bụng hắn.
💬 Bình luận chương