Bộ Công trình Quả Xác từ lâu vốn đã nằm trong sự ảnh hưởng âm thầm của Thai gia. Cái con robot thế hệ mới mang tên Tiểu Bạch Hoa của Bộ Công trình có thể nghiên cứu chế tạo thành công như thế, kỳ thật chính là kết quả của sự “hợp tác” giữa Thai gia và Hứa Nhạc, Thai phu nhân cho tới bây giờ cũng chưa từng có bất cứ hoài nghi nào về các tính năng của con robot Tiểu Bạch Hoa. Bởi vì bà ta chính là người duy nhất trong toàn bộ Liên Bang biết lai lịch thật sự của Hứa Nhạc. Bà ta có lòng tin tuyệt đối đối với người đó. Truyện ""
Lúc nhận được tin bên phía Viện Khoa học Liên Bang đã điều động Lý Phong làm phi công của mình, phu nhân mới bắt đầu có chút lo lắng. Thế nhưng Hứa Nhạc đã tự mình điều khiển con robot Tiểu Bạch Hoa xuất trận, sự lo lắng này mới biến thành sự tin tưởng mạnh mẽ. Dù sao hắn cũng đã sống cùng với người kia nhiều năm như vậy rồi, khẳng định cũng được người đó hướng dẫn ít nhiều. Cuối cùng khi Hứa Nhạc giành được thắng lợi, ở trong mắt vị phu nhân này mà nói, tuyệt đối là đương nhiên, bình thường.
Tất cả những sự tự tin gần như tuyệt đối này, cũng chính là dựa vào thực lực kh*ng b* của vị cố nhân năm xưa. Hoặc là có thể nói chính xác, đây là sự tín nhiệm gần như tuyệt đối mà không lời nào có thể hình dung được.
Phu nhân đem một ít hạt bột được làm một cách tinh xảo, nhìn qua giống như là trân châu, vừa khuấy vừa đổ đều vào trong nồi chè hạnh nhân. Màu trắng tinh khiết hòa vào màu xanh biếc tươi đẹp, nhìn qua cực kỳ bắt mắt… Khi lửa vừa đủ độ, Thai phu nhân múc ra hai chén chè, một chén dành cho mình. Bà ngồi trong gian bếp nhỏ, trên tường trang trí một số bức tranh bắt mắt, bắt đầu nhấm nháp chén chè do đích thân mình nấu.
Cuộc đánh cuộc giữa Hứa Nhạc và Lý Cuồng Nhân trong đại sảnh căn cứ lắp ráp thiết bị quân dụng của Bộ Quốc phòng kia, bà ta cũng biết được. Vừa đưa tay khuấy nhẹ chén chè, phu nhân vừa thầm nghĩ trong lòng, nếu tính theo bối phận của người kia, cái tên tiểu tử bá vương Lý Phong gọi Hứa Nhạc một tiếng tiểu thúc, thật sự cũng không có gì uất ức cho hắn lắm.
- Phu nhân. Thiếu gia Lâm Đấu Hải lúc này có điện thoại gọi điện. Hiện tại cậu ấy vừa lúc đang ở Thủ Đô. Cậu ấy muốn thay mặt trưởng bối trong nhà đến thăm hỏi ngài một chuyến.
Cận quản gia đứng ở cửa cung kính nói. Phần lớn những đại nhân vật trong Chính phủ Liên Bang muốn liên hệ với nữ chủ nhân của Thai gia, bình thường đều phải thông qua Trầm Tổng thư ký mà chuyển lời. Chỉ có những người trong Thất đại Gia tộc, đã cùng tồn tại với Thai gia vô số năm, mới có thể thông qua Cận quản gia mà chuyển lời như thế.
- Dạo này tâm tình của tôi không được tốt cho lắm, cũng không muốn tiếp khách.
Thai phu nhân nhẹ nhàng thổi chén chè nóng trên tay, khẽ mỉm cười nói:
- Nếu như mấy lão già trong Lâm gia kia đích thân đến đây, có lẽ tôi còn suy nghĩ lại một chút. Trong thế hệ thứ hai của Lâm gia, cũng chỉ có tên gia hỏa Lâm Bán Sơn là còn có chút thú vị một chút. Nếu như Lâm Bán Sơn đến đây thì nhất định tôi sẽ bằng lòng gặp mặt hắn.
Cận quản gia hiểu được ý tứ trong lời nói của phu nhân, tự nhiên biết rõ mình phải làm gì. Ông ta thoáng nói mấy câu gì đó vào trong điện thoại, sau đó mới ngồi xuống cái bàn ăn đối diện với phu nhân, bắt đầu ăn chén chè mà bà ta dành sẵn cho mình.
Tâm tình của phu nhân hai ngày nay quả thật là không tốt cho lắm. Về vấn đề tranh cử Tổng thống trong Liên Bang, hay chuyện tiêu chuẩn con robot thế hệ mới, cũng không đủ khiến cho cảm xúc tâm tình của bà ta quá mức dao động như thế. Trải qua mấy mươi năm trong sân khấu chính trị, bà ta vẫn cùng các đời Tổng thống tiên sinh duy trì mối quan hệ bạn bè tốt đẹp. Chỉ vỏn vẹn một điểm này mà thôi, cũng đủ để phu nhân có tư cách nhìn tất cả những chuyện quan trọng phát sinh trong Liên Bang bằng ánh mắt khinh thường nhàn nhạt.
Chuyện khiến cho Thai phu nhân có chút không thoải mái, tất nhiên là chuyện xảy ra trong căn phòng chỉ huy hôm trước, Bộ Công trình Công ty Quả Xác đã đứng ra lên án Viện Khoa học Liên Bang đã bật cười thành tiếng. Cái áo sơ mi màu trắng của Thương Thu đã gài nhầm nút rồi, thế nhưng càng bó chặt c*p ng*c đặc biệt to lớn của nàng, khiến cho càng thêm mê người hơn. Lúc này Hứa Nhạc mới hiểu được, hóa ra những cô gái có dáng người tuyệt diệu, bất luận là ăn mặc như thế nào đi chăng nữa, cũng sẽ cực kỳ hấp dẫn sự chú ý của người khác.
Có đôi khi, hấp dẫn người khác quá cũng không phải là chuyện tốt gì. Trên đường Thương Thu loạng choạng đi qua, đám tửu khách ngồi đầy trong quán bar bắt đầu chú ý đến khí chất mê người cùng b* ng*c đồ sộ của cô gái này. Cũng may là luật pháp ở Thủ Đô Đặc Khu cũng đặc biệt nghiêm ngặt hơn chỗ khác, cái quán bar bên cạnh Đại học Thủ Đô mà Thương Thu cố ý chọn này cũng là một quán bar khá nổi tiếng. Tuy rằng cô đi tới đâu đều hấp thu vô số ánh mắt nóng bỏng nhìn chăm chú, thế nhưng cũng không có ai tùy tiện lại gần làm phiền nàng.
Làm việc chung một thời gian lâu như vậy. Hứa Nhạc biết rõ Thương Thi có tính tình cực kỳ khó trêu vào. Hơn nữa ở đây cũng có nhiều bạn bè như vậy trong quán bar, hắn quả thật cũng không có quá mức lo lắng đến sự an toàn của nàng. Ngược lại hắn lại lo lắng có khi nào nàng còn chưa đi tới được cửa toalet đã ngã mất hay không… Hắn thoáng lo lắng nhìn về phía nàng, sau khi nói một tiếng với Bạch Ngọc Lan, liền vội vàng chạy theo.
💬 Bình luận chương