Ba chiếc trực thăng màu đen có gắn huy hiệu Tổng Bộ Cảnh Sát chợt xoay nhanh trên bầu trời, dọc theo đường lớn của Lâm Hải Châu, trực tiếp bay nhanh về phía chân trời. Từ trên cabin trực thăng nhìn xuống phía dưới, vẫn có thể nhìn thấy còi xe cảnh sát rít gào bên dưới, vô số xe cảnh sát gào thét mà tới, thế nhưng vẫn không thể nào bình ổn được hỗn loạn.
Xâm nhập mạng nội bộ Cục Cảnh Sát, sau đó Công ty bảo an Hắc Ưng bị điều tra ra chuyện giả mạo cảnh sát Liên Bang, cho dù là công ty này có bối cảnh không nhỏ, nhưng vẫn như cũ vẫn phải đối mặt với lửa giận của Chính phủ Liên Bang.
Cho nên ba chiếc trực thăng đen ngòm kia rút lui cực kỳ gọn dàng, chỉ để lại một tiểu đội tiếp tục phụ trách việc nhiễu loạn thông tin cùng với đánh lạc hướng ra, trên quốc lộ cùng với trong không trung, không hề lưu lại bất cứ dấu vết gì cả.
o0o
Hứa Nhạc híp mắt lại nhìn những cảnh vậy không ngừng xẹt qua dưới chân mình, tâm tình thoáng cảm thấy có chút phức tạp. Hắn nhìn thoáng qua đồng hồ của Thi Thanh Hải, nói với vị Tiết quản lý đang ngồi bên cạnh:
- Chúng tôi đang bị Cục Hiến Chương định vị, thời gian mà Cục Điều Tra Liên Bang nhận được thông tin tọa độ của chúng tôi, đại khái còn khoảng năm phút nữa.
Nghe xong câu đó, sắc mặt Tiết Là Ấn hơi trầm xuống. Hắn thật sự không ngờ rằng nhiệm vụ lần này lại gặp phải chuyện phiền phức đến như thế. Mặc dù hắn chỉ là quản lý của một tiểu đội của Công ty bảo an bình thường, nhưng so với quân nhân Quân đội Liên Bang còn chuyên nghiệp hơn nhiều.
Chỉ có điều hắn cũng không có gì nắm chắc có thể thoát khỏi sự chút tốc độ này vào mắt chút nào.
- Hẳn là một sự kiện cấp độ 5.
Hứa Nhạc nói tiếp.
Biểu tình Tiết Là Ân hơi chút dịu lại một chút, lập tức cầm lấy cái micro vệ tinh, hồi báo cho vị cấp trên lâm thời trong căn cứ biết về thông tin mới nhận được này, yêu cầu cấp trên cho biện pháp giải quyết.
Bên trong buồng của chiếc trực thăng có tám gã nhân viên công tác chuyên nghiệp, được vũ trang đầy đủ cảnh giác nhìn chăm chú vào những động tĩnh bên dưới. Một số người trong đó không ngừng dùng thiết bị đặc thù mà mà thay đổi xã hội.
- Tôi không muốn quấy rầy các cậu ôn chuyện xưa. Hơn nữa tôi lại cảm thấy ngạc nhiên, Học Viện Quân Sự I nổi danh nhất Liên Bang, vì sao những sinh viên ưu tú do nó bồi dưỡng ra... lại không có tòng quân.
Hứa Nhạc nhìn Trầm Cách, hỏi:
- Nhưng mà tôi nghĩ, chuyện chúng ta cần phải lo lắng lúc này, là tương lai của hắn, chứ không phải là mấy chuyện xưa...
Trầm Cách đối với lời thắc mắc của Hứa Nhạc, nói:
- Chúng tôi lập tức sắp xếp đưa anh quay trở về Bệnh viện Đặc khu Quân Khu I. Những tư liệu anh đăng ký tại sân bay đã tiến hành tiêu hủy rồi. Sau này có nhân viên Chính phủ có điều tra, cũng chỉ thấy hai ngày nay anh vẫn ở trong bệnh viện mà thôi.
Hắn lại nói thòng thêm một câu:
- Về phía Giản Thủy Nhi tiểu thư, thiếu gia đã đích thân nói chuyện riêng với nàng, nàng ta cũng sẽ không nói chuyện này ra...
Không biết vì cái gì, vị Quản lý Cao cấp của Công ty bảo an Hắc Ưng này, khi nói chuyện với Hứa Nhạc, so với khi nói chuyện với Thi Thanh Hải, hình như hơi kính cẩn hơn một chút. Mặc dù cái này cũng không rõ ràng, nhưng vẫn là có tồn tại.
Trầm Cách xoay người lại, nhìn Thi Thanh Hải, nói:
- Con đường trở về của cậu đã được thông thoáng, nếu cậu đồng ý, lập tức có thể rời đi.
- Đi như thế nào?
Thi Thanh Hải là gián điệp của Phiến quân, hắn cũng không thích cùng với những giai tầng quyền quý của Liên Bang có nhiều quan hệ thân thiết. Nhưng hắn biết hôm nay mình đã thiếu đối phương một ân tình lớn. Nhất là câu nói trước đây của Trầm Cách, có thể khiến cho Cục Hiến Chương lập tức ngưng lại việc định vị tọa độ đối với mình, cho dù là với năng lực của Thai Gia, chỉ sợ cũng phải trả cái giá không nhỏ.
- Nhập cư trái phép.
Trầm Cách cười nhỏ:
- Chẳng phải đây là phương thức di chuyển mà các người như cậu quen thuộc nhất hay sao?
Thi Thanh Hải nghe ra được những ẩn ý bên trong câu nói này của hắn, không khỏi nhíu mày, nói:
- Có lẽ trong tương lai không lâu, các anh cũng sẽ nhập cư trái phép...
Trầm Cách xoay người rời khỏi phòng nghỉ, mang theo luôn dư vị tràn ngập mùi súng đạn trong hai câu nói cuối cùng kia.
Hứa Nhạc trầm mặc nhìn Thi Thanh Hải, nói:
- Các cậu hẳn là người quen, vì sao lại nói chuyện nghe xung đột quá vậy?
- Quan hệ trước kia của chúng tôi không tệ...
Thi Thanh Hải nói:
- Nhưng nếu đã không đi chung con đường, tự nhiên cũng không có khả năng tiếp tục lại mối quan hệ trước kia.
- Thai Gia cũng không phải là Chính phủ Liên Bang...
Hứa Nhạc có chút đau đầu nói:
- Cho dù cậu là người của quân Phiến loạn, nhưng chung quy hôm nay bọn họ cũng đã giúp cậu mà.
- Mục tiêu của quân Phiến loạn chính là muốn bãi bỏ sự khống chế của Thất Đại Gia Tộc cùng với mấy tên chính khách vô sỉ kia đối với Liên Bang.
Thi Thanh Hải khép hờ hai mắt, nói:
- Mặc dù cái mà hôm nay cậu nhìn thấy, Thai Gia cũng không phải là Chính phủ Liên Bang, nhưng mà là một hình một bóng với Chính phủ Liên Bang.
- Nghị Viên Mạt Bố Nhĩ không phải vừa mới cùng các cậu ký kết một Hiệp nghị Hòa giải sao?
- Thời gian hòa bình ngắn ngủi bởi vì hai bên đều có lợi ích trong chuyện này.
Thi Thanh Hải cười nhỏ, nói:
- Một ngày nào đó tương lai, lợi ích này không còn nữa, hòa bình tự nhiên cũng biến mất.
Đúng lúc đó, một thanh âm chợt lặng yên vang lên trong căn phòng nghỉ, trong thanh âm tràn ngập vẻ trào phúng:
- Cho nên tôi cũng chưa từng có ý định mưu cầu hòa bình. Đúng theo lời anh nói, mục tiêu của chúng tôi, chung quy vẫn là tiêu diệt đám giặc phản chính phủ các anh.
Trên trần nhà phòng nghỉ chợt thả xuống một màn hình tinh thể lỏng. Trên màn hình, là khuôn mặt có chút tái xanh của Thai Chi Nguyên, bên trong cặp mắt tràn ngập sự bình tĩnh cùng với khinh thường.
Thi Thanh Hải nhìn chằm chằm vào khuôn mặt trên màn hình, trầm mặc một lúc sau rồi nói:
- Cũng như nhau thôi.
💬 Bình luận chương