Sự lạnh lẽo cuối mùa thu luôn tới rất nhanh, trong một đêm cây cối đều phủ sương trắng, lá vàng ở trên ruộng hãy còn chưa khô cũng đông lạnh cuốn lại, qua vài luồng gió lạnh, mùa đông của Đại Nghiệp năm thứ mười đã lặng yên tới.
Tính ra, quân đội của Trương Huyễn đóng quân ở quận Tề đã được gần một tháng rồi, bọn họ đã dần sát nhập vào Phi Ưng quân, bất luận các phương tiện trang bị, huấn luyện và hậu cần, đều cùng Phi Ưng quân không có gì khác nhau.
Điều này cùng với sự khiêm tốn của Trương Huyễn có liên quan, mặc dù Trương Huyễn có đặc quyền độc lập thành phủ, nhưng hắn ngoại trừ bổ nhiệm miễn quyền tướng lĩnh quân đội, còn lại quyền lực cơ bản đều đã bỏ qua, Phi Ưng quân cũng hoàn toàn tiếp nhận đội quân gia nhập giữa chừng này.
Trong gió lạnh, ba ngàn Phi Ưng quân trùng điệp chạy băng băng theo đường quan đạo, đây là truyền thống của đội quân Trương Huyễn, dùng phương thức chạy dài để rèn luyện thể lực, mỗi ngày từ quân doanh huyện Lịch Thành chạy hơn năm mươi dặm đến huyện Chương Khâu, rồi lại chạy trở về, ước chừng trên dưới một trăm dặm.
Mới bắt đầu có một số binh sĩ không quen, chạy trong tình trạng kiệt sức, than phiền mấy ngày liền, nhưng chạy được hai mươi mấy ngày, tất cả binh sĩ đều quen dần với hình thức huấn luyện cường độ cao này.
Giữa trưa, ba ngàn binh sĩ chạy trở về quân doanh, Trương Huyễn cưỡi ngựa vừa vào đến quân doanh, một tên thân binh của Trương Tu Đà chạy tới hô:
- Trương tướng quân, đại soái mời người đến đại trướng, có chuyện muốn thương lượng.
- Ta biết rồi!
Trương Huyễn xoay người xuống ngựa, đem dây cương ném cho binh lính, đi nhanh tới đại trướng của Trương Tu Đà.
Trong đại trướng, Trương Tu Đà đang đứng trầm tư trước một tấm bản đồ, Trương Huyễn ở cửa nói:
- Đại soái tìm ta sao?
Trương Tu Đà quay đầu lại nhìn hắn, vội vàng khoát tay:
- Mau mời vào!
Trương Huyễn thấy trong trướng có mấy chiếc ghế để tụm lại một chỗ, liền cười nói:
- Xem ra ta đã bỏ lỡ một lần nghị sự.
Việc này không sao, chính là về kế hoạch phát động thế công mùa đông, ta lại cùng ngươi nói một chút.
Từ sau khi triều đình bổ nhiệm Phùng Hiếu Từ làm Thông thủ Thanh Hà, mối nguy của phía bắc quận Tề đã được giải trừ, hơn nữa Trương Tu Đà chiếm được ba vạn thạch lương thực và mười vạn quan tiền của Từ Viên Lãng, có chỗ tiền và lương thực này làm sự khuyến khích, Trương Tu Đà liền quyết định phát động thế công mùa đông, tiêu diệt triệt để mười mấy vạn phỉ binh chiếm cứ ở quận Đông Lai và quận Cao Mật.
Trương Tu Đà dùng cây gậy gỗ chỉ vào một dãy núi ở quận Đông Lai nói:
- Đây là núi Tồn Cẩu. Cũng là hang ổ của quân Tả Hiếu Hữu, có khoảng mười ba vạn loạn phỉ tụ tập, có trên dưới năm vạn quân có sức chiến đấu.
Lão lại chỉ vào quận Cao Mật nói:
- Hang ổ của Mạnh Nhượng ở huyện Giao Tây, ước chừng có năm vạn quân. Năm đó Vương Bạc và Mạnh Nhượng tạo phản ở núi Trường Bạch, thanh thế lớn. Năm ngoái bị ta đánh bại, Vương Bạc dẫn mấy ngàn tàn quân nương nhờ Tôn Tuyên Nhã ở Lang Gia quận, Còn Mạnh Nhượng thì dẫn vài vạn quân lui về quận Cao Mật.
Con người Mạnh Nhượng này hết sức giảo hoạt. Trong đại chiến năm ngoái, bộ hạ của gã về cơ bản là không bị hao tổn nhất. Đội quân của Vương Bạc lại bị lật đổ rồi, ta chuẩn bị đánh Mạnh Nhượng trước, nếu không ta tiêu diệt Tả Hiếu Hữu. Mạnh Nhượng lại đem quân chạy trốn tới huyện Lang Gia, ngược lại thế lực của Tôn Tuyên Nhã lại càng lớn.
Trương Huyễn suy nghĩ một chút rồi nói:
- Có thể nào lúc đại soái tấn công huyện Cao Mật, Tả Hiếu Hữu cùng Tôn Tuyên Nhã tấn công quận Tề, vây Nguỵ cứu Triệu hay không?
- Đúng là có khả năng này, nhưng giữa quận Lang Gia của Tôn Tuyên Nhã với quận Tề còn cách nhau một quận là Lỗ quận. Cho nên ta nói có Lỗ quận là có phòng ngự thọc sâu, hơn nữa Vương Bạc và Mạnh Nhượng đã trở thành thù, hiện tại Vương Bạc là nhân vật số hai trong quân của Tôn Tuyên Nhã, lực ảnh hưởng rất lớn, vì vậy ta tin rằng Tôn Tuyên Nhã sẽ không mạo hiểm cứu Mạnh Nhượng, nhưng thật ra Tả Hiếu Hữu và Mạnh Nhượng đã cấu kết công thủ đồng minh, gã nhất định sẽ cứu Mạnh Nhượng, hoặc trực tiếp xuất binh đến quận Cao Mật, hoặc tấn công quận Tề và quận Bắc Hải, ta phải phái một đội quân tiếp cận Tả Hiếu Hữu.
- Đại soái quyết định để ta đi sao?
Trương Tu Đà cười rồi nói:
- Ta lúc đầu quyết định để ngươi đi, nhưng vừa rồi lúc mọi người thảo luận, cho rằng dưới trướng ngươi có ba trăm kị binh, đi tiếp cận Tả Hiếu Hữu có phần đáng tiếc, cho nên cuối cùng Tần Quỳnh chủ động xin đi giết giặc, tiến vào trung tâm quận Bắc Hải, tiêu diệt Tả Hiếu Hữu, Lục doanh của ngươi có sự sắp xếp khác.
Trương Huyễn nhìn chăm chú bản đồ thật lâu, chậm rãi nói:
- Đại soái là muốn để ta trước hết cướp lấy huyện Cao Mật?
Trương Tu Đà cười to:
- Quả nhiên là người thiện chiến, liếc mắt một cái đã thấy đây là mấu chốt của chiến dịch.
Trương Huyễn vừa trầm ngâm suy nghĩ chốc lát rồi nói:
- Chỉ sợ để Tần tướng quân đi ta đi sau khi xong việc, ta sẽ đáp ứng mọi yêu cầu của lão.
Dương Tam Tuyền vội vàng cười nói:
- Điểm này tỷ phu yên tâm, huynh cũng biết Trương Tu Đà là người đáng tin, lời nói gói vàng, chỉ cần tỷ phu lập công, lão tuyệt sẽ không để chúng ta thiệt thòi.
- Được rồi! Ta hiểu nên làm như thế nào rồi.
Đúng lúc này, bên ngoài có binh lính nói:
- Quân sư, đại vương có việc gấp cần tìm!
Tả Vân Sơn sợ hết hồn, vội vàng thu hồi tài vật trên bàn, lại dặn Dương Tam Tuyền vài câu, phái người đưa Dương Tam Tuyền xuống núi, Tả Vân Sơn cũng vội vàng đi đến nghĩa đường của Tả Hiếu Hữu.
***
Từ một tháng trước Từ Viên Lãng bị tiêu diệt chạy trốn, trong lòng Tả Hiếu Hữu có chút thấp thỏm bất an, Trương Tu Đà tiếp theo có chĩa mũi vào mình hay không?
Tụ họp trong hậu đường, Tả Hiếu Hữu có chút tâm phiền ý loạn đi qua đi lại, bên ngoài có binh sĩ bẩm báo:
- Đại vương, quân sư đến rồi.
- Mau để cho ông ấy vào!
Tả Hiếu Hữu không có chút đầu mối nào, chỉ đem hy vọng ký thác lên Tả Vân Sơn.
Chỉ chốc lát, Tả Vân Sơn bước nhanh đến, cười nói:
- Đại vương tìm ta có việc gì sao?
Tả Hiếu Hữu vội vàng tiến lên phía trước nói:
- Lần này nhị thúc giúp ta một chút, ta gặp phải một chuyện phiền phức.
- Đại vương không cần khách khí như vậy, ta chính là quân sư mà!
Hai người ngồi xuống, Tả Hiếu Hữu cười hỏi:
- Nghe nói ở quê có người đến?
Trong lòng Tả Vân Sơn giật mình, vội vàng nói:
- Đúng là em vợ của ta đến, người đã gặp qua gã rồi đó.
- À! Trong nhà đã xảy ra chuyện sao?
Tả Hiếu Hữu lại hỏi.
Tả Vân Sơn cười khổ một tiếng nói:
- Chuyện không may thì không có, thím của cháu không biết từ đâu nghe nói ta ở trên núi nạp thiếp, liền cho đệ đệ lên núi xem xét, ta liền nói cho gã, ta nạp thiếp ở đâu?
Tả Hiếu Hữu cũng mỉm cười, gã biết thúc phụ này của mình sợ vợ, không ngờ nạp tận năm tiểu thiếp, xem ông ấy về sau trở về khai báo thế nào, liền cười nói:
- Gã ở đâu? Sao không đến gặp ta.
Tả Vân Sơn cười ha hả:
- Ta làm sao có thể để gã ở lại trên núi, không phải là vừa giấu diếm sao? Vừa rồi ta đã đuổi gã đi rồi.
- Kỳ thực bây giờ nói rõ ràng cũng tốt! Để về sau đỡ phải phiền toái.
- Sau này hẵng nói đi! Đại vương tìm ta có chuyện gì gấp?
Một câu nhắc nhở Tả Hiếu Hữu, gã vội vàng nói:
- Mạnh Nhượng đã phái sứ giả đến đây rồi.
💬 Bình luận chương