"Cái gì?"
Ông chủ cửa hàng không thốt nên lời khi chứng kiến cảnh tượng trước mặt.
Người này không phải là giáo sư dạy ma pháp sao, những người như vậy đáng lẽ phải là loại người cả đời chỉ biết ngồi trước bàn làm việc viết lách thôi chứ?
Nghe nói anh ta còn là một quân nhân, nhưng với độ tuổi đó cùng lắm cũng chỉ nhập ngũ tại chức từ một đến hai năm.
Ít nhất, phần lớn các pháp sư mà ông ta gặp trong thời gian tại ngũ đều là những người không biết cách làm những công việc nặng nhọc.
Nhìn vào nước da trắng, đường quai hàm sắc nét và thân thể không có chút cơ bắp nào của vị giáo sư này, đây rõ ràng là một người chưa bao giờ chạm tay vào những thứ vất vả.
Ông chủ cửa hàng đã đánh giá Rudger như vậy từ cái nhìn đầu tiên.
Và sau khi chứng kiến tư thế bắn súng tiêu chuẩn của Rudger, động tác đứng thảnh thơi sau khi bắn trúng mục tiêu, ông chủ biết mình đã mắc sai lầm.
Rudger liếc người chủ cửa hàng rồi đứng thẳng lên.
Lần này, thay vì cầm súng bằng một tay, hắn thực hiện bắn súng hai tay theo tư thế tiêu chuẩn.
Ông chủ sửng sốt trước động tác tự nhiên này.
Đó là một tư thế chuẩn chỉ đến mức không có bất kỳ một động tác thừa thãi nào.
Ngay sau đó, Rudger bóp cò.
Pằng! Pằng! Pằng!
Những viên đạn cao su bay ra khỏi đầu súng. Từng viên đạn đều làm nổ từng quả bóng một cách chính xác.
Rudger tự nhiên kéo chốt, thành thạo thay vỏ đạn mô hình ra sau mỗi lần bắn.
Pằng! Pằng! Pằng!
Bắn, kéo chốt, nạp đạn và bắn tiếp.
Không chỉ có ông chủ, ngay cả Selina và các học sinh xung quanh cũng nhìn Rudger với ánh mắt khó tin.
Sau khi bắn hết băng đạn, Rudger mới ngừng tay, trả khẩu súng cho chủ cửa hàng lúc này vẫn đang nhìn với vẻ mặt ngơ ngác.
"Tôi nghĩ thế là đủ rồi."
"Làm sao làm sao một pháp sư có thể có được trình độ này?"
"Không có gì đặc biệt cả."
Rudger lạnh nhạt trả lời.
Kỹ năng bắn súng của hắn hầu hết đều được trui rèn từ kiếp sống lính đánh thuê hồi hắn còn ở Vương quốc Utah.
Sau một hồi thất thần trước màn biểu diễn ngoạn mục của Rudger, ông chủ cửa hàng bỗng hoàn hồn.
"Chưa được! Vị giáo sư này, tôi thừa nhận anh rất có tài trong việc đứng ngắm mục tiêu. Nhưng những thứ ở đây cũng chỉ là những thứ dành cho tay mơ! Như vậy thì vẫn chưa đủ thuyết phục tôi! Nếu anh không phiền thì hãy theo tôi một chuyến, bên trong mới thực sự là thử thách bắn súng."
Nói xong, ông chủ liền dẫn đường, mở cánh cửa phụ của cửa hàng và dẫn mọi người đến một khu rộng lớn hơn.
Không giống như việc bắn nổ bong bóng ở một nơi chật hẹp dành cho người mới bắt đầu, trường bắn kỳ cựu có kích thước khá rộng.
Người chủ lớn giọng giới thiệu.
"Năm mươi mét tới mục tiêu! Anh thấy sao?"
Mục tiêu là những chiếc đĩa được anh sợ thì có thể rút lui ngay bây giờ!"
Rudger không đáp, hắn cẩn thận kiểm tra vài khẩu súng trên bức tường bên cạnh rồi chọn một khẩu hắn thấy phù hợp nhất.
Khẩu súng này có thiết kế báng và nòng súng ngắn hơn so với các loại súng trường bắn tỉa thông thường.
"Lever action? Anh định sử dụng nó sao?"
"Tôi khá thích nó."
"Tuỳ anh thôi! Xin mời!"
Người chủ chắc chắn Rudger lần này sẽ không thể bắn trúng bất kỳ mục tiêu nào.
Rudger cảm thấy không cần thiết phải khách khí. Hắn chộp lấy khẩu súng và đứng dậy.
Những người xung quanh cũng bắt đầu tò mò nhìn xem Rudger sẽ định làm như thế nào.
Rudger đứng yên với khẩu súng trên tay, trông hắn lúc này giống một người lính bị quản chế hơn là một giáo sư dạy ma pháp.
Tuy nhiên, bộ trang phục cầu kỳ của hắn kết hợp với mái tóc đen dài lại tạo nên một phong cách thu hút kỳ lạ.
Mọi người nín thở tôi mang phần thưởng tới cho anh."
Nói đoạn, ông chủ liền đưa cho Rudger một món đồ chơi nhồi bông khổng lồ có kích thước gần bằng người thật.
Con búp bê trông giống một con chó có bộ lông màu đen, Rudger có cảm giác đã nhìn thấy nó ở đâu đó.
"Sản phẩm đặc biệt của cửa hàng chúng tôi! Một con búp bê ngoại cỡ! Nó là món đồ chơi nhồi bông phiên bản giới hạn được làm thủ công bởi một nhà thiết kế nổi tiếng của Đế quốc đấy!"
Rudger nhận lấy con búp bê từ tay ông chủ.
Khi tận tay ôm con búp bê, hắn mới thấy nó to hơn tưởng tượng.
Thứ này có vẻ là một món đồ thượng hạng, kết cấu của nó khá tốt.
'Con búp bê này... ... .'
Rudger hỏi ông chủ.
"Con búp bê này được làm theo thứ gì vậy?"
"À, cái đấy hả? Tôi nghe họ bảo rằng nó được làm phỏng theo con quái vật Jevaudan của Vương quốc Durman."
Jevaudan?
Rudger hơi ngạc nhiên khi nghe câu trả lời.
Hắn nhẹ nhàng kiểm tra con búp bê trong tay, không thể không thừa nhận nó rất giống.
'Thảo nào mình thấy hơi quen, ra là giống Hans.'
Nếu có thể bắt chước lại hình dạng của Jevaudan như thế này, không biết người chế tác thứ này có thể mô phỏng lại những thứ khác không?
Khi Rudger liếc nhìn đầy thắc mắc, ông chủ cửa hàng gật đầu tỏ vẻ hiểu.
"Tác giả của con thú nhồi bông này là một người đam mê chế tạo. Ông ấy nói rằng bản thân đã được truyền cảm hứng để làm nó khi đến thăm bảo tàng của Vương quốc Durman và có dịp chiêm ngưỡng xác con quái vật."
"Ông ấy đã làm ra bao nhiêu thứ như vậy rồi?"
"Rất tiếc là chỉ có một thôi. Người chế tác nó rất tự hào về sản phẩm để đời của mình, nhưng mọi người có vẻ không thích thứ này cho lắm, vì vậy nó bị truyền tay nhau khá nhiều, cuối cùng thì đến chỗ của tôi."
'Thế là ông đưa ra một con búp bê mà người khác không muốn để làm giải thưởng?'
Rudger nhướn mày.
"Phần thưởng này có vẻ không ổn lắm nhỉ?"
"Hà hà! Tôi thấy thích hợp mà. Anh xứng với nó lắm!"
"Không, tôi... ... ."
"Bây giờ nó là của anh! Cầm lấy đi! Anh có thể đưa nó cho người khác cũng được!"
Dù sao thì ông ta cũng sẽ không nhận lại thứ này đâu.
"Woa thật tuyệt! Con búp bê dễ thương quá!"
Đúng lúc đó, Selina kêu lên thích thú khi nhìn thấy con búp bê quái vật Jevaudan Rudger đang ôm.
'Thứ này dễ thương sao?'
Rudger thực sự lo ngại về thứ gọi là tiêu chuẩn dễ thương của Selina.
Tất nhiên, con búp bê này không bắt chước hoàn toàn ngoại hình con quái vật Jevaudan. Nó giống một phiên bản Jevaudan bị biến dạng thành quả cầu thì đúng hơn.
Dù sao thì cũng hơi kỳ quái khi gọi một con quái vật từng kh*ng b* một đất nước là dễ thương, không phải sao?
Trong lúc Rudger còn đang mải suy nghĩ, Aidan đã lại gần hắn với đôi mắt đầy ngưỡng mộ.
"Giáo sư thật tuyệt vời! Thầy bắn trúng hết tất cả các mục tiêu trong trường bắn tỉa luôn!"
"Ồ, Aidan à? Trò tính lấy phần thưởng nào vậy?"
"Dạ, em tính lấy thứ mà giáo sư đang cầm."
Thứ này?
Rudger khá ngạc nhiên khi nghe câu trả lời.
Trước ánh mắt Rudger, Aidan mỉm cười ngượng ngùng và nói.
"Tracy tình cờ thấy con búp bê khi bọn em đi ngang qua, cậu ấy rất thích nó nên em mới thử xem có lấy được không."
"Này Aidan! Tôi nói vậy khi nào?"
Tracy xấu hổ hét lên.
Rudger bỗng cảm thấy phải xem xét lại tiêu chuẩn thẩm mỹ của mình. Sao ai cũng thấy thứ kỳ quái này dễ thương vậy?
Đúng lúc đó, Rudger bỗng nhìn thấy bóng dáng của Rene và Erendir đang nhìn về bên này.
'Được rồi, mình cần kiểm chứng lại.'
Rudger lại gần hai người trong khi vẫn ôm con búp bê trên tay.
Rene và Erendir đã gọi họ là trẻ con, thực ra khoảng cách tuổi tác giữa học sinh và Selina không lớn. Nhưng đối với Selina, ngay cả những học sinh trưởng thành với cô ấy cũng dễ thương như những đứa trẻ.
"Tôi nghĩ chúng ta nên tiếp tục đi kiểm tra thôi."
Bỗng có người đến gần Rudger.
'Ai vậy?'
Không phải chỉ là ngẫu nhiên đi ngang qua, rõ ràng người này có chủ đích tiếp cận bọn họ.
Đó là một ông già khoảng sáu mươi tuổi với mái tóc ngắn màu xám.
Mặc dù ông ta đã lớn tuổi nhưng làn da của ông ta có rất ít nếp nhăn.
"Haha. Lúc đầu nghe tên tôi tưởng chỉ là trùng tên, nhưng lại gần thì tôi liền biết đúng là cậu."
Bàn tay ông ta chạm vào vai Rudger một cách tự nhiên, thể hiện sự quan tâm của người quen.
"Đúng là cũng khá lâu rồi chúng ta chưa gặp mặt."
Rudger đành giả bộ nói lời hỏi thăm người quen mặc dù hắn chẳng biết đối phương là ai.
/*Lever action là kiểu nạp đạn sử dụng một cơ cấu đòn bẩy và lò xo để lên đạn, thường được chứa trong một băng đạn hình trụ kéo dài theo chiều dài nòng súng (đôi khi kéo dài vào trong cả báng súng) và chứa đựng những viên đạn nằm nối tiếp nhau trong ống. Loại súng sử dụng cơ chế vận hành này thường được gọi là súng đòn bẩy. Kiểu nạp đạn này nhanh chóng tỏ ra ưu thế hơn trước kiểu nạp đạn từng viên từ khóa nòng. Điển hình như trong chiến tranh Nga-Thổ Nhĩ Kỳ (1877–1878), quân Thổ sử dụng khẩu Winchester Model 1873 đã chiếm ưu thế trước quân đội của Sa Hoàng sử dụng súng trường Berdan lạc hậu. Khẩu Winchester Model 1873 cũng là khẩu súng nổi tiếng nhất trong số những khẩu súng sử dụng cơ chế nạp đạn đòn bẩy và nhanh chóng trở thành biểu tượng của miền Viễn Tây với câu "The Gun that Won the West".*/
💬 Bình luận chương