Casey Selmore lại một lần nữa đi vào dòng sông ký ức. Dòng sông ký ức lúc này không còn vẻ ôn hoà như trước, những cơn sóng dữ dội đập vào nhau như thể muốn cuốn trôi tất cả mọi thứ.
Casey Selmore bình tĩnh xuôi theo dòng chảy tìm kiếm thứ bản thân muốn. Sau một lúc khá lâu, cô ta cuối cùng dừng lại tại phần ký ức bị ngắt quãng lần trước. Chỗ này phảng phất vẫn còn đọng lại chút ma pháp do Casey Selmore thi triển lúc đó. Không một chút do dự, Casey Selmore thả mình vào dòng xoáy nước.
Giống như lần đầu tiên, tầm nhìn của cô ta trở nên tối đi và một lúc sau ánh sáng mới trở lại. Cảnh tiếp theo là câu chuyện khi James Moriarty trở thành giáo sư chính thức tại Đại học Ordo.
Casey Selmore quan sát hành động của James Moriarty với thái độ bình tĩnh hơn trước một chút. Mặc dù đã trở thành giáo sư chính thức nhưng cuộc sống của hắn ta vẫn không thay đổi.
Nghiên cứu, giảng dạy rồi lại nghiên cứu.
James Moriarty từng bước xây dựng danh tiếng của mình với công chúng.
"Xin chào giáo sư!"
Hầu hết các sinh viên khi đi qua đều cúi đầu chào bày tỏ sự tôn trọng với James Moriarty. Một số sẽ nhân tiện hỏi James Moriarty một số thắc mắc học thuật nhưng cũng có không ít người chỉ muốn bắt chuyện với vị giáo sư đẹp trai này.
Casey Selmore quan sát cảnh tượng trước mắt trong trạng thái trong suốt, khoanh tay tỏ vẻ không đồng tình. Sinh viên thì nên có bộ dáng của sinh viên, xao lãng sự chú ý vì những vấn đề khác sẽ chẳng giúp ích gì cho những đứa trẻ này trong tương lai.
'Mấy đứa nhóc này không biết người bọn họ đang nói chuyện nguy hiểm như thế nào sao?'
"Mọi người về nhà cẩn thận nhé."
"Dạ vâng! Tạm biệt giáo sư!"
James Moriarty tỏ ra rất ôn hoà với những học sinh tiếp cận mình. Tất nhiên, sau khi các sinh viên rời đi, biểu cảm của hắn ta lập tức trở lại với gương mặt lạnh lùng, vô cảm thường ngày.
Casey Selmore cô muốn thì tôi sẽ ký tặng."
James Moriarty nói và ký tên mình trên trang đầu tiên của cuốn sách mà Casey Selmore đưa cho. Chữ ký được viết bằng bút lông tẩm mực, nét chữ rất gọn gàng khiến ai nhìn thấy lần đầu tiên cũng đều ấn tượng.
Casey Selmore nhìn chữ ký của đối phương, miệng tấm tắc.
"Giáo sư James Moriarty, anh có biết gì về 'Bút tích học' không?"
James Moriarty liếc nhìn Casey Selmore và trả lời.
"Tôi có nghe nói về lĩnh vực đó. Có thể thông qua chữ viết tay để phán đoán ra tâm lý, tính cách của một người. Sao đột nhiên cô lại hỏi vậy?"
"Mọi người thường nói thứ đó phản khoa học, nhưng tôi nghĩ có nhiều cái không hoàn toàn sai. Giáo sư James Moriarty, nét chữ của anh rất gọn gàng, như thể chúng được máy đánh vậy. Thường thì những người như thế sẽ có xu hướng khá cầu toàn."
Casey Selmore vừa nói vừa quan sát văn phòng.
Sách vở, giấy tờ vương vãi khắp nơi. Khu vực phía dưới bảng đen bám đầy bụi phấn trắng tinh, có lẽ là do lâu chưa được lau chùi.
"Bao lâu rồi anh chưa dọn dẹp phòng?"
"Tôi đoán là cũng không lâu."
"Vậy sao? À, tiếp tục câu chuyện lúc trước. Thông thường có hai thứ có thể suy đoán. Một là như tôi vừa đề cập. Anh không tò mò về điều còn lại sao?"
James Moriarty thấy đối phương như thể chỉ chờ đợi câu hỏi của mình, hắn lạnh nhạt lên tiếng chiều lòng.
"Vậy cái còn lại là gì?"
"Đó là người đang cố gắng che giấu con người thật của mình."
"... ... ."
Casey Selmore nói xong liền im lặng nhìn chằm chằm vào người đang ngồi trên ghế, James Moriarty cũng bình tĩnh quan sát cô ta. Cả hai đều ăn ý không nói bất kỳ lời nào.
Cuối cùng, James Moriarty mỉm cười và trả lại cuốn sách cho Casey Selmore.
"Đó là một phân tích thú vị."
"Anh không muốn hỏi gì sao?"
"Tôi nghĩ là không cần thiết. Mong rằng cô có thể đọc hết cuốn sách này."
"... ... Tại sao anh lại nghĩ rằng tôi chưa đọc hết nó?"
Casey Selmore nhận lại cuốn sách nhìn chằm chằm vào James Moriarty với ánh mắt khiêu khích.
"Cuốn sách này là ấn bản đầu tiên nên sử dụng giấy của Philepisos, chất lượng chưa tốt lắm. Các trang giấy được xử lý khá ổn, nhưng nếu người dùng lật dù chỉ một chút thô bạo, tay họ sẽ bị nhám và giấy sẽ bị vết hằn."
"Từ cách cô cầm cuốn sách trên tay khi bước vào phòng cho đến lúc đưa nó cho tôi, tôi có thể khẳng định cô không phải là loại người hứng thú nhiều với sách. Các trang giấy của cuốn sách quá sạch sẽ từ sau phần giữa. Không có dấu vết của việc lật giở. Điều đó có nghĩa cô mới chỉ đọc được một nửa."
"Anh có kỹ năng quan sát rất tuyệt vời."
"Tôi sao dám múa rìu qua mắt thợ."
Ánh mắt của hai người va chạm trong không trung, bầu không khí trong phòng căng thẳng như thể có mùi thuốc súng.
"Thú vị! Giáo sư James Moriarty, tôi có linh cảm rằng chúng ta sẽ gặp nhau thường xuyên trong tương lai."
"Chắc vậy."
Đó là cuộc gặp gỡ đầu tiên giữa hai người.
Casey Selmore bây giờ đã gần như tuyệt vọng khi nhìn vào chính mình ba năm trước. Cô ta chẳng biết phải đối mặt như thế nào với James Moriarty nữa.
Casey Selmore trong quá khứ lúc đó thường xuyên cảm thấy mọi thứ xung quanh tẻ nhạt. Cô ta không ghét việc giải quyết các vụ án, nổi tiếng và được những người xung quanh ngưỡng mộ như một thiên tài. Nhưng sự hài lòng đó chỉ tồn tại trong thời gian rất ngắn. Càng có nhiều người thổi phồng Casey Selmore, cô ta càng cảm thấy trống rỗng lạ lùng. Casey Selmore có cảm giác như bản thân đang bị cô lập trên hoang đảo. Xung quanh không có bất kỳ đồng loại nào giống mình.
Đó là nỗi cô đơn của một thiên tài.
Vì vậy, khi Casey Selmore nghe tin đồn về một giáo sư thiên tài trẻ tuổi, cô ta vô cùng hứng thú về nhân vật này. Và giáo sư James Moriarty mà cô ta thực sự gặp khác biệt rõ rệt so với những tên ngốc khác mà cô biết.
Bản năng mách bảo cho Casey Selmore biết người đàn ông đó là loại người giống mình.
Khoảng thời gian sau đó, Casey Selmore sống tại Đại học Ordo và thường xuyên đến thăm văn phòng của James Moriarty. Lúc đầu, James Moriarty cảm thấy khá khó chịu, nhưng hắn ta dần cũng thấy hứng thú với tính cách của Casey Selmore nên chẳng mấy chốc hai người đã trở thành bạn. Nói là bạn bè nhưng mỗi lần gặp nhau thì không khí giữa hai con người này lúc nào cũng như nước với lửa chỉ thiếu điều rút đũa phép ra đánh nhau.
Tuy nhiên, thói quen hàng ngày tưởng như sẽ tiếp tục này lại không kéo dài được lâu.
Những điều kỳ lạ bắt đầu xảy ra ở Vương quốc Delica. Nhiều người dân được báo là bị mất tích trong đó phần lớn là trẻ em nghèo.
Tuy nhiên, không mấy ai quan tâm đến việc sống chết của những người ở đáy xã hội. Không có tờ báo nào đưa tin về những vụ mất tích hàng loạt, những tờ báo thỉnh thoảng đưa tin nhưng cũng chỉ vỏn vẹn có vài dòng chữ 'Tìm kiếm người mất tích' ở góc sau cùng.
James Moriarty và Casey Selmore cũng đã sớm chú ý đến những sự việc này.
'Hầu hết trẻ em đều mất tích... ... .'
James Moriarty lo lắng cho hai đứa trẻ mình quen biết ở nhà trọ. Hắn tính trở lại cảnh báo chúng nên cẩn thận.
Đúng lúc này, một tiếng gọi lo lắng vang lên sau lưng hắn.
"Giáo sư! Không hay rồi!!! Em gái cháu mất tích rồi!!!"
💬 Bình luận chương