Lễ trao huy t thúc suôn sẻ. Khá nhiều người tụ tập trong hội trường nhưng tất cả đều hướng sự chú ý về Pacius. Lý do rất đơn giản, Hoàng gia đã tuyên bố với bên ngoài rằng vụ kh*ng b* lần này kết thúc nhanh chóng như vậy đều là công lao to lớn của Vệ binh Hoàng gia Pacius trong việc tổng chỉ huy trận chiến bên dưới lòng thủ đô.
Tất nhiên, Hoàng gia không thể che đậy toàn bộ sự thật bởi vì đã có quá nhiều nhân chứng chứng kiến tận mắt cơn bão đen do Basara tạo ra khi trốn chạy lên mặt đất. May mắn là không có thương vong về người quá lớn và những nạn nhân bị cuốn vào đợt tấn công của cơn bão đều không nhớ chuyện gì đã xảy ra.
Dù vậy vẫn có vài học sinh biết toàn bộ câu chuyện là ba người Flora Lumos, Rene và Aidan. Nhưng Flora Lumos và Rene đều đã được Rudger dặn giữ bí mật, còn Aidan thì cũng được Mandelina đánh tiếng trước nên cuối cùng không có tin đồn nào liên quan đến Rudger bị truyền ra.
Rudger đang sắp xếp lại mọi chuyện trong đầu thì đột nhiên cảm thấy có ánh mắt đang hướng về phía hắn. Khi ngẩng đầu lên, hắn thấy một người đang chăm chú ghi nhận những công sức của anh lần này."
Rudger gật đầu hiểu ý, quay sang Selina và Merylda.
"Vậy tôi xin phép rời đi một lát."
"À vâng."
Rudger ngay lập tức theo sau Pacius rời khỏi đại sảnh.
Cuối cùng, hai người đến một căn phòng tiếp khách lộng lẫy.
"Anh đến rồi!"
Eileen đang đợi ở đó, quay sang mỉm cười chào Rudger.
Ánh nắng tinh khiết xuyên qua cửa sổ chiếu sáng mái tóc bạc của Đại Công chúa. Eileen lúc này trông giống như một viên ngọc tỏa sáng rực rỡ. Từ hành động cho đến từng biểu cảm trên khuôn mặt đều nổi bật lên thần thái và phẩm chất của một người cầm quyền.
"Ta không quá thích việc phải chờ đợi lâu như vậy."
"Tôi cứ nghĩ là cô sẽ sắp xếp nơi gặp mặt giống như lần trước."
"Không cần thiết phải thu hút sự chú ý của mọi người. Ta không ngại bị nhìn thấy, nhưng anh thì chưa chắc, không phải sao?"
Ý tứ ám chỉ của Đại Công chúa rất rõ ràng. Cô ta tỏ vẻ bản thân đã dành cho đối phương sự chiếu cố cao nhất.
"Cảm ơn vì cô đã suy xét."
"Ta sẽ thấy vui hơn nếu anh coi đó là một ân tình."
"Tôi sẽ biết ơn hơn nếu cô không nói thế."
"Nếu ta không nói, ta đoán anh sẽ định giả vờ như không biết gì đến cùng."
Không buồn trả lời đối phương, Rudger thản nhiên ngồi xuống chiếc ghế trống đối diện.
Đôi mắt như ngọc của Eileen sáng lên, cô ta chụm tay lại và đặt chúng lên cằm.
"Được rồi, đến chuyện chính thôi. Hãy nói cho ta toàn bộ những gì đã xảy ra dưới lòng đất."
💬 Bình luận chương