"Xin nhờ anh nhé, giáo sư Rudger."
Rudger sau khi tiễn hiệu trưởng rời đi liền lâm vào trầm tư. Hắn không ngờ đến việc hiệu trưởng sẽ giao thêm việc cho mình. Cuộc trò chuyện ban nãy vẫn còn văng vẳng trong đầu hắn.
"Chắc hẳn anh cũng biết chương trình học môn triệu hồi thường bắt đầu từ năm thứ ba."
"Đúng vậy. Tôi nghĩ nên để cho một giáo sư năm ba phụ trách môn học này sẽ tốt hơn."
"Rất tiếc là tất cả giáo sư năm ba hiện tại đều đã bận rộn với các lịch học thay đổi."
"Tôi cũng rất bận."
"Theo như ta biết, số giờ học của giáo sư Rudger phân bổ theo chương trình mới hiện đã giảm đi đáng kể."
Tình hình hiện tại đúng như Elisa Willow nói, chương trình học mới chú trọng vào các tiết học thực hành hơn. Theo lẽ tự nhiên, các tiết học lớp bùa chú của Rudger sẽ bị giảm thiểu cho phù hợp. Do đó, Rudger là giáo sư có lịch giảng dạy còn trống khá nhiều so với những người khác nên Elisa Willow quyết định đề xuất hắn đảm nhận luôn môn Triệu hồi ma thú.
"Công việc của Phòng Kế Hoạch vẫn còn rất nhiều."
"Không cần lo lắng. Ta đã bổ sung một đợt nhân sự mới đến hỗ trợ Phòng Kế Hoạch. Anh sẽ không mất quá nhiều thời gian xử lý công vụ của bên đó."
"Ngài thà rằng tìm cả trăm người phục vụ cho Phòng Kế Hoạch cũng không nguyện ý đi tìm một giáo sư mới sao?"
"Không cần nói giỡn. Trong một khoảng thời gian ngắn như vậy, ta không thể nào tìm nổi một vị giáo sư có đủ kinh nghiệm. Cách tốt nhất vẫn là tận dụng nguồn lực sẵn có."
Theon không chọn giáo sư một cách cẩu thả. Quy trình và thời gian lựa chọn đã được ấn định và quá trình này vô cùng phức tạp. Đó cũng là lý do khiến vị trí giáo sư của Theon trở nên danh giá trong mắt công chúng.
Tất nhiên một khi đăng thông báo tuyển dụng, phía Theon sẽ phải điều tra cả danh tính và xuất thân của những người ứng tuyển nhằm loại bỏ những kẻ đáng ngờ. Việc điều Rudger sang giảng dạy môn Triệu hồi cũng là phương án bất đắc dĩ và là kế sách tốt nhất hiện tại.
Đương nhiên, Elisa Willow cũng biết không phải giáo sư nào cũng có am hiểu về lĩnh vực này. Vì vậy, mục đích cô ta đến đây tìm Rudger là để đánh tiếng trước xem hắn có thể tiếp nhận vai trò tạm thời này không.
"Giáo sư Rudger, anh có thể đảm nhận việc giảng dạy lớp học Triệu hồi cho năm nhất và năm hai không?"
Đôi mắt của Elisa Willow hướng về phía Rudger chờ đợi câu trả lời của hắn. Ánh mắt của đối phương khiến Rudger cảm thấy khá áp lực, nhất thời không thể nghĩ ra lý do từ chối.
Thực tế thì hiệu trưởng cũng không cho hắn cơ hội từ chối nào, tất cả các lý do có thể đưa ra đều đã được đối phương thỏa mãn. Hắn cũng hiểu tình huống khó khăn hiện tại của học viện sau chuyến đi thực tế. Có lẽ việc phải đích thân đến đây tìm hắn cũng là kế sách cuối cùng của cô ta.
Sau khi quyết định, Rudger lên tiếng hỏi, hắn cần xác nhận lại một thứ.
"Ngài dự định sẽ dạy những gì cho các học sinh?"
Elisa Willow ngay lập tức đưa ra câu trả lời như thể chỉ đang chờ đợi những lời này.
"Đó là quyền tự do của anh, giáo sư Rudger."
Ở một khía cạnh nào đó, đây là những lời nói vô trách nhiệm. Nhưng đối với Rudger, không có món quà nào lớn hơn thế này.
"Được. Tôi sẽ nhận lời."
Trở lại hiện tại.
Vậy là hắn sẽ tiếp quản lớp triệu hồi ma thú. Ít nhất thì tin tốt là hắn có thể hoàn toàn quyết định nội dung giảng dạy.
Bản thân Rudger cũng nghĩ rằng học sinh cần được dạy phép thuật thực tế. Tuy nhiên, nếu Theon đưa ra thông báo về phương thức cố định của lớp học thì mọi chuyện sẽ khá phiền phức. Cũng may là hiệu trưởng cho hắn toàn quyền quyết định.
Còn ba ngày nữa là đến tiết học tiếp theo. Hắn cần chuẩn bị giáo án.
"Chết mất thôi!"
Hans trở về Leathervelk liền nằm liệt giường hơn nửa ngày. Ngay cả sau khi tỉnh lại, cậu ta vẫn cảm thấy rất mệt mỏi. Cũng may là sau khi trở lại Leathervelk, vị đại nhân kia không còn quấy rầy cậu ta nữa.
Nơi Grander hiện đang ở là tầng cao nhất của tòa nhà trụ sở U.N Owens có cơ sở vật chất tốt nhất. Căn phòng rộng rãi và bên trong được trang trí với đủ loại vật dụng lạ mắt.
Đúng lúc này, cánh cửa mở ra và có người bước vào văn phòng của Hans.
Hans theo phản xạ tự nhiên liền vội vàng trốn ra sau bàn làm việc.
"... ... Anh làm gì thế?"
Người mở cửa bước vào là Violetta. Cô ấy kinh ngạc khi nhìn thấy hành động kỳ quái của Hans.
Hans lúng túng hắng giọng, sau lưng thở phào nhẹ nhõm vì người mở cửa không phải là Grander.
"À, không có gì đâu. Tìm tôi có chuyện gì không?"
"Trước khi đến thủ đô, chẳng phải anh đã nhờ tôi điều tra những kẻ đang bí mật lại bất kỳ dấu vết nào.
Quán rượu nhanh chóng trở lại trạng thái ban đầu. Khung cảnh yên bình đến mức không ai có thể ngờ rằng chỉ ít phút trước đã có vài người chết ở đây.
Như thể một hiệu ứng domino, những sự việc tương tự lần lượt xảy ra khắp khu phố.
Một con dao đâm thẳng vào chăn của một người đang ngủ say trong khách sạn.
Một người khi đi qua một con hẻm vắng bị nỏ tiễn bay từ mọi hướng bắn chết ngay lập tức.
Một người đã mường tượng cảm thấy tính mạng bị đe dọa và cố gắng bỏ chạy bất hạnh thay đã rơi xuống sông Ramsey và chết đuối, mọi người đều coi đó là một tai nạn đáng tiếc.
Tuy nhiên, những tin tức này không hề được truyền ra ngoài. Những mạng người chỉ yên lặng biến mất bên trong khu ổ chuột như thể một đám bọt biển bị sóng đánh tan, không để lại bất cứ dấu vết gì.
Khu phố Hoàng Gia, ngược lại, vẫn tỏa sáng rực rỡ hơn bao giờ hết và tấp nập khách ra vào. Khung cảnh giống như một sân khấu toát lên sức sống cuồng nhiệt của đám đông tụ tập trên con đường vàng. Còn phía sau sân khấu phồn hoa này là những cái chết thầm lặng ẩn sau hàng tá đạo cụ đẫm máu.
💬 Bình luận chương