Một câu hỏi cực kỳ bất ngờ.
Phụt.
Khụ. Khụ. Khụ.
Casey Selmore đang uống dở cốc trà ngay lập tức bị sặc, trà trên tách bắn tung tóe lên bàn.
Marias Selmore nhẹ nhàng khiển trách.
"Cái tính hậu đậu của em vẫn không thay đổi gì cả."
"Khụ khụChứ không phải do chị đột nhiên hỏi câu bất ngờ đó à?"
"Ta không nghĩ câu hỏi vừa rồi có gì bất thường. Hay là em có tật giật mình?"
Marias Selmore hỏi một cách thờ ơ như thể không hiểu sao đối phương lại phản ứng mãnh liệt như vậy.
Rudger ngồi bên cạnh, suy nghĩ một chút liền rút chiếc khăn tay từ trong túi ra.
"Để tôi."
"Hả?"
Casey Selmore chưa kịp nói gì thì Rudger đã dùng khăn tay nhẹ nhàng lau nước trà vương trên miệng cô ấy.
Sự đụng chạm thực sự rất tinh tế và mềm mại, giống như đang đối xử với người thương vậy.
Casey Selmore không kịp phản ứng, cô ngây người một chỗ nhìn chằm chằm vào người bên cạnh. Phải mất một lúc sau, Casey Selmore mới muộn màng nhận ra tên ngốc kia đang làm cái gì. Hai má cô ấy nóng lên, cả khuôn mặt của Casey ửng đỏ như một đoá hoa đang nở rộ.
"Anh đang làm gì vậy?"
Casey Selmore ghé đầu sát vào mặt Rudger hỏi nhỏ, âm lượng đủ để chỉ hai người có thể nghe thấy.
"Ý cô là gì?"
"Hành động vừa rồi có hơi thân mật quá không?"
"Dù sao thì chúng ta cũng đang trong quan hệ là người yêu, làm vậy cũng để tránh cho chị của cô nghi ngờ."
"Tôi cảm thấy ngay cả người yêu thật sự cũng không cần làm đến mức đó."
"Cẩn thận một chút vẫn tốt hơn."
"Vậy à?Được rồi."
Casey Selmore sau đó hắng giọng, cho rằng bản thân đã nghĩ hơi nhiều và chấp nhận hành động thân mật của Rudger.
Marias Selmore đưa tay lên miệng và cười lớn khi nhìn cảnh tượng phía trước.
"Ôi trời! Tình tứ thật đấy. Ta có nên tránh mặt nhường lại không gian cho hai người không?"
"Ồn ào."
Casey trừng mắt nhìn Marias Selmore với khuôn mặt đỏ bừng. Bằng một cử chỉ nhẹ nhàng, cô ngay lập tức làm bay hơi toàn bộ trà đen đổ trên sàn.
Marias Selmore vẫn giữ vẻ mặt tươi cười, tay phải nhẹ nhàng khuấy tách trà đen bằng chiếc thìa nhỏ.
"Vậy hai người đã hẹn hò được bao lâu rồi?"
Marias Selmore nhẹ nhàng lấy thêm đường bỏ vào trà. Tuy nhiên, thay vì chỉ thêm một viên, cô ta đã thêm nhiều đến mức trà tràn ra cả ngoài tách. Một lượng đường nhiều đến mức khiến Rudger phải rùng mình.
Sao cô ta có thể thản nhiên uống thẳng trực tiếp cốc trà đó vậy?
Người này không sợ bị tiểu đường sao?
Rudger không khỏi cảm thấy sởn gai ốc trước tính cách lập dị của Marias Selmore.
Có lẽ cảm nhận được ánh mắt của Rudger, Marias Selmore chậm rãi lên tiếng giải thích.
"Do tính chất công việc nên ta thường xuyên phải bổ sung thêm đường. Mong anh hiểu cho."
"... ... À, vâng."
Rudger ngập ngừng gật đầu. Một lần nữa, hắn có thể hiểu được một chút tại sao Casey Selmore lại gọi chị gái mình là đồ ngốc.
"Vậy hai người gặp mặt lần đầu khi nào?"
"Đầu năm nay, tôi đã đến Leathervelk và tình cờ gặp anh ấy ở đó."
Rudger ở bên cạnh gật đầu đồng ý.
"Vậy sao? Nhưng theo như ta biết thì dạo này em đâu có thời gian rảnh gặp ai?"
"Chị cũng biết là số người hâm mộ của tôi đâu có ít..."
"Không cần nói mấy lời vô nghĩa."
Marias Selmore cắt ngang. Vai Casey Selmore vô tình run lên trước giọng nói kiên quyết của đối phương. Cô ấy không khỏi cảm thấy lo lắng khi nhất cử nhất động của mình đều bị chị gái là người ngoài, khi chứng kiến thái độ của Casey đối với Rudger hiện tại, họ có thể sẽ nghĩ Casey rất ghét người bên cạnh. Nhưng Marias biết, chỉ khi coi người đàn ông kia cực kỳ thân thiết thì Casey mới nói chuyện như vậy.
Đến lúc này, Marias Selmore có chút không chắc chắn liệu hai người trước mặt có thực sự là một đôi hay không. Nhưng có một điều cô ta có thể khẳng định, cả hai người kia đều ít nhiều có tình cảm đặc biệt với đối phương.
Cô ta có nên chúc mừng em gái của mình cuối cùng cũng đã tìm được bến đỗ của bản thân không nhỉ?
Nhưng Marias Selmore vẫn có chút bận tâm về người tên Rudger Chelici kia. Cô ta không đọc được bất kỳ cảm xúc gì từ đối phương. Nếu tình cảm đứa em gái của cô ta là đơn phương thì đấy không phải là chuyện Marias Selmore muốn chứng kiến. Với tư cách là chị gái, Marias Selmore cần xác nhận suy nghĩ của Rudger với Casey.
Marias Selmore nhìn chằm chằm vào Rudger với thái độ nghiêm túc hơn.
Rùng mình.
Rudger bất giác run rẩy, sống lưng hắn lạnh toát.
Chuyện gì vậy?
Hắn nhìn xem cái lạnh đến từ đâu thì chợt phát hiện ra chúng đến từ Marias Selmore.
Đối phương vẫn còn nghi ngờ?
Có lẽ hắn và Casey Selmore đã cãi nhau hơi quá đà.
Thế là Rudger nhẹ nhàng chạm vào cánh tay của Casey Selmore dưới gầm bàn ra hiệu. Casey lúc này mới chú ý tới ánh mắt của Marias Selmore, cô ấy ngay lập tức dừng lời đang định nói và chỉnh lại tư thế.
"... ... ."
"... ... ."
"... ... ."
Một bầu không khí im lặng kỳ lạ tràn ngập căn phòng.
Casey Selmore một lúc sau mới mỉm cười ngượng nghịu.
"Hai người có muốn dùng bữa không?"
Sau bữa ăn, Marias Selmore bảo Rudger và Casey nghỉ ngơi vì chắc hẳn họ đã mệt. Rudger và Casey gật đầu, cả hai lần lượt đi theo người hầu chỉ đường.
Tuy nhiên, có một vấn đề mới phát sinh.
"Tại sao cô lại ở đây?"
"Anh đang nói cái gì vậy? Đây là phòng của tôi."
"Đây là phòng người hầu dẫn tôi vào."
"Cái gì?"
Casey Selmore nhíu mày. Rudger lúc này mới nhận ra tình huống xấu hổ hiện tại. Có vẻ như Marias Selmore chỉ định một phòng cho hai người bọn họ.
"... ... Chị gái chết tiệt!"
Casey cũng nhận ra chuyện này là do Marias Selmore làm.
"Làm sao bây giờ? Dù sao đây cũng là nhà của cô, sao cô không về phòng cũ của mình?"
"Tôi cũng nghĩ vậy."
Casey Selmore nói xong liền mở cửa đi ra ngoài. Nhưng đập vào mắt Casey là Marias Selmore đã đứng sẵn ở đó từ lúc nào. Cô ta mỉm cười.
"Hai người có thích căn phòng này không?"
💬 Bình luận chương