Vừa lạnh lùng vừa cao quý.
Nơi Thẩm Tông Lương đưa cô đến cũng không xa lạ gì. Là một căn biệt thự độc lập có vườn, nằm ở góc đường Ích Nam.
Màn đêm mỏng manh buông xuống trên mái hiên, khung cửa sổ hướng ra phố được chiếu sáng bởi một chiếc đèn chụp xanh, tỏa ra thứ ánh sáng màu bạc hà nhàn nhạt. Hai bên đường, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng chuông xe đạp leng keng trong trẻo khi có người đi qua.
Thả Huệ đã ngủ một giấc trên xe, khi tỉnh dậy cô thấy đầu hơi choáng váng: “Không phải anh đưa em đi ăn cơm sao? Sao lại đến nhà anh rồi?”
“Em tỉnh táo lại trước đã.” Thẩm Tông Lương đóng cửa xe, đi phía trước, cô nhìn ngó một lúc, xác định đây không phải nhà anh thì vội vàng bước theo.
Cô khoác lấy cánh tay anh: “Chỗ này rất giống nhà anh.”
Đều là kiến trúc mang phong cách điển hình thời Nữ hoàng Anne của Anh, chi tiết đa dạng và nghệ thuật, ngay cả những bức phù điêu gạch xinh đẹp tinh xảo ở cửa cũng như được nghịch nữa.”
Thả Huệ ngẩng lên từ trong nước, trên cánh tay còn đọng lại những giọt nước ấm, ngay cả mắt cô cũng ươn ướt, cô không ngừng dụi vào mặt anh: “Em không chịu.”
Thẩm Tông Lương véo nhẹ vành tai cô: “Nghe lời, hôm nay không được làm vậy nữa.”
Mặt cô lập tức đỏ bừng, rồi cô lại cúi xuống, cắn một cái vào cằm anh: “Ghét quá, em có nói là nhất định phải làm gì đâu, chỉ là hôn anh thôi mà.”
Thẩm Tông Lương cúi đầu hôn cô, hôn xong anh mới nói: “Chỉ là hôn thôi sao? Cả đêm rồi, cái miệng nhỏ của em có chịu ngoan ngoãn đâu, cứ tìm đủ mọi cách để trêu chọc anh, em nhớ không?”
Mặt mũi cô đỏ bừng lên, dù khóe môi có mím lại thành một đường cong bình thản thì sự khao khát và yêu thích trong ánh mắt vẫn lộ ra, căn bản cô không giấu được cảm xúc trước mặt anh.
Thả Huệ lắc đầu, yếu ớt gọi tên anh: “Thẩm Tông Lương…Thẩm Tông Lương…”
“Không được, có gọi bao nhiêu cũng không được, em bây giờ đầu óc em đang choáng váng.” Cổ họng Thẩm Tông Lương lăn xuống, anh vẫn còn e ngại chuyện cô uống thuốc: “Đợi em tỉnh táo lại sẽ không nghĩ như vậy nữa.”
Trong tình cảnh như vậy, cô không còn sức để tranh cãi với anh, cô nghiêng đầu ôm lấy anh rồi để mặc cho cơ thể mình mềm nhũn ra.
–
[1] tâm lý Messiah: là một trạng thái tâm lý trong đó một người tin rằng mình có vai trò “cứu rỗi” người khác hoặc “cứu” một người cụ thể khỏi hoàn cảnh, tính cách hay vấn đề của họ.
,
💬 Bình luận chương