Sau nửa tháng, cuối cùng Giản Lục không còn là người tàn phế nữa, hai chân cậu đã lành lặn như cũ, có thể đi lại được.
Nhưng vẫn còn một ít di chứng, cần nghỉ ngơi thêm vài ngày mới đi đứng bình thường được, thế nên hai người dự định tiếp tục ở trong hang vài ngày rồi mới tìm đường ra khỏi không gian sương xám.
Trong nửa tháng qua, vì hành động của Giản Lục bất tiện nên không ra ngoài hang lần nào, chỉ mình Hynes đi xem xét tình hình xung quanh. Nhưng vì trong sương mù ẩn chứa nhiều nguy hiểm, cũng không biết thế giới này tiềm tàng nguy cơ gì, Hynes không yên lòng để Giản Lục ở trong lều một mình nên chỉ dám đi gần chứ chưa ra xa, không biết đây là đâu, xung quanh có bí mật gì.
Trong không gian sương xám, quanh năm suốt tháng đều tràn ngập loại sương mù luôn hấp thu năng lượng phép thuật của Pháp sư, thể hiện rõ tính áp chế Pháp sư, hơn nữa đồ ăn ở đây thiếu thốn, không có thức ăn và nước uống khiến hình dạng của ma thú khác hẳn với bên ngoài, đều cùng một vẻ đói đến gầy trơ xương trông rất kinh dị, cũng dữ tợn hơn.
Biết được nơi này thiếu thốn đến nông nỗi ấy, Giản Lục lại tự tán thưởng những chuẩn bị trước của mình thêm lần nữa. Quả nhiên thức ăn nước uống là thứ không thể thiếu, một khi vô tình rơi vào không gian không có thức ăn và nước uống, đây là những thứ có thể cứu mạng.
Trong lúc dưỡng thương, Giản Lục cũng suy nghĩ về nơi này, xem xem họ rơi xuống đáy khe sâu hay đã rơi vào một không gian hoàn toàn khác.
Lúc giảng về lịch sử đại lục Olaven cho hai học trò của mình, thầy Creed từng nói với họ rằng, sau cuộc chiến giữa các vị Thần năm xưa, sức phá hoại từ năng lượng của Thần đã tạo ra rất nhiều đường liên thông giữa đại lục Olaven với các miền không gian đặc biệt. Số lượng của những miền không gian đặc biệt này đến giờ nhân loại vẫn chưa thống kê được, ngoài những không gian đã có người thám hiểm và xác nhận an toàn, còn có rất nhiều không gian nguy hiểm chưa được khai phá, hoặc chưa ai phát hiện ra. Không ai đáp được chính xác trong những không gian nguy hiểm đó có thứ gì, vì đa số đều một đi không trở lại, nên chẳng hề có ghi chép gì cho người đời sau tham khảo.
Cậu đoán, cái khe kia có thể là đường liên thông với không gian đặc biệt, cậu và Hynes đã rơi qua khe và đi vào một không gian độc lập.
Giả thiết này đáng tin hơn việc ngã xuống đáy vực.
Nghĩ thế, Giản Lục thật sự rất muốn chửi thầm trong lòng. Nhưng ngẫm lại, hình như từ khi xuyên đến đây, vận may của cậu luôn chẳng ra làm sao, nếu may mắn thì cậu đã không xuyên vào một quyển truyện chưa đọc, chỉ biết lừa gạt và đoán mò để tìm ra nên từ một tảng đá khổng lồ cắm nghiêng làm nơi nghỉ ngơi tạm thời, hai người vừa chuẩn bị bẫy phép và phép cản trở xong thì nghe thấy tiếng lộp bộp rơi bên ngoài.
Đúng là mưa thật.
Sương mù vẫn dày đặc như cũ, nhưng trong bán kính hai mét vẫn có thể nhìn thấy những hạt mưa rơi tí tách, nhỏ lên hòn đá trên mặt đất.
Nhưng chẳng mấy chốc họ phát hiện một điều đáng sợ, giọt nước rơi trên đất có màu xám vẩn đục, rơi đánh bộp, ăn mòn một lỗ nhỏ trên mặt đá.
Ánh mắt Giản Lục trở nên nghiêm túc, trong nước mưa có độc.
Họ nấp dưới tảng đá rất dày, tạm thời không cần lo có hạt mưa nào lọt vào.
Tuy rằng trời đang đổ cơn mưa độc, nhưng cơm thì vẫn phải ăn.
Hynes lấy con thỏ tai dài khi trước bắt được trong rừng Venya ra xử lý rồi đặt lên lửa nướng, cạnh đống lửa còn đặt một nồi sứ bằng đồng, bên trong là nước sạch. Cái nồi này là nồi chế biến thuốc phép Giản Lục đã mua trước khi vào rừng Venya, bây giờ Giản Lục không muốn ngày nào cũng ăn thịt nướng, bèn lấy ra nấu canh thịt thập cẩm bổ sung dinh dưỡng.
Dù sao cũng là nồi, nấu thuốc phép hay nấu canh chẳng phải đều như nhau sao?
Hynes vừa ngồi cạnh đống lửa nướng mồi, vừa nhìn khay tròn đang chuyển động không ngừng trong tay Giản Lục. Chiếc khay vốn là một la bàn phép thuật, được mua để chuẩn bị cho việc vào rừng Venya, nhưng từ khi vào không gian sương xám, nó hoàn toàn mất tác dụng. Vậy nên Giản Lục quyết định mày mò, sửa chữa la bàn phép thuật để nó thích ứng với từ trường nơi đây, sau này không đến mức mất phương hướng trong sương mù nữa, cũng thuận tiện cho việc tìm đường rời khỏi.
Nghe tiếng nước sôi, Giản Lục buông la bàn phép thuật trong tay, đứng dậy đi nấu canh thịt. Hynes nấu không giỏi lắm, ngoài thịt nướng còn tạm được, những món khác thảm không nỡ nhìn, sau lần uống loại canh thịt với hương vị khó tưởng tượng nổi, Giản Lục quyết định tự làm.
Mùi thức ăn nhanh chóng lan ra xung quanh, nướng thỏ xong, Hynes lấy dao cắt thịt, đưa những lát thịt đã qua xử lý cho Giản Lục.
Giản Lục cũng múc một bát canh thập cẩm để trước mặt Hynes, nói với vẻ nghiêm túc: “Hôm nay phải ăn rau, không được kén.”
Hynes trông vô cùng căm ghét, “Thưa ngài, tôi không thích rau.”
Hình như rồng đều không thích ăn chay, chỉ ăn thịt thôi. Nhưng giờ Hynes là con người, dòng máu chưa được thức tỉnh, không ăn rau không cao lên được, sau này thành chú lùn thì biết làm sao?
Nghĩ đến việc Hynes có thể sẽ thành chú lùn, Giản Lục quả quyết, bắt y ăn rau thì hơn.
💬 Bình luận chương