
Đánh giá của bạn:
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại, HE, Tình cảm, Song khiết, Cẩu huyết, Cưới trước yêu sau, Cung đình hầu tước, Thiên chi kiêu tử, Duyên trời tác hợp, Ngân bài đề cử, Kim bảng, Cường thủ hào đoạt, 1v1, Thị giác nữ chủ, Hằng ngày, Trưởng thành, Mang thai bỏ trốn, Giả chết GIỚI THIỆU Thái tử Triệu Minh Phỉ bị phế truất. Đối với vị thê tử nửa thực nửa giả bị người ta cưỡng ép nhét vào phủ, hắn tự nhiên chẳng có lấy nửa điểm hảo cảm. Thế nhưng, Giang Niệm Đường lại một lòng ái mộ hắn. Nàng hay nép ở một góc nhìn trộm hắn luyện kiếm, một tay lo liệu chuyện lớn nhỏ trong lãnh cung, thậm chí thức trắng thâu đêm chỉ để khâu vá y phục cho hắn. Mỗi khi nàng ngước mắt nhìn hắn, đôi song đình dạt dào tình ý tựa như chất chứa cả một bầu trời sao lấp lánh. Trong lòng Triệu Minh Phỉ vô cùng khinh mạn, nhưng ngoài mặt lại ôn nhu dịu dàng khuyên nhủ: “Hôn ước của hai ta vốn không được tính, nàng không cần phải nhọc lòng làm những việc này vì ta." Đôi mắt sáng tựa tinh tú của Giang Niệm Đường trong nháy mắt tối sầm lại. Dẫu vậy, nàng vẫn cam tâm tình nguyện cùng hắn đi vào chỗ chết. Triệu Minh Phỉ vốn là kẻ thưởng phạt phân minh, bèn vì nàng mà phá lệ, đích thân dạy nàng vẽ tranh. Nàng thích vẽ hắn, lại hay ríu rít bên tai rằng nàng thích nhất là ngắm hắn cười. Hắn rũ mắt, lẳng lặng ngắm góc nghiêng nghiêm túc của Giang Niệm Đường, trái tim chợt xao xuyến, tựa như vừa bị ngòi bút lướt nhẹ qua. Cứ ngỡ tình cảm đã đơm hoa, cho đến đêm đại điển phong Hậu. Nàng ngoan ngoãn rúc vào lồng ngực hắn, nhưng trong cơn mê sảng lại buông tiếng gọi tên một nam nhân khác. Gương mặt luôn giữ vẻ ôn hòa của Triệu Minh Phỉ trong khoảnh khắc biến dạng, trở nên âm u, hung lệ đến đáng sợ. Hóa ra nam nhân trong tranh nàng vẽ vốn chẳng phải là hắn. Mà khoảnh khắc hắn cong môi cười, lại chính là lúc dung mạo hắn trùng khớp với người trong lòng của nàng nhất! Bên trong phòng giam u tối, Triệu Minh Phỉ ép chặt Giang Niệm Đường vào góc tường ẩm thấp.