Ngày hôm sau.
Hiếm hoi lắm cả nhà mới được đi trấn một lần, hai đứa nhỏ mong ngóng không thôi nên dậy từ rất sớm.
Lạc Ca nấu một nồi cháo ngô, rồi mang quần áo đã làm xong tối qua ra cho chúng thay.
"Thế nào, thích không?"
Nhìn hai đứa nhỏ, Lạc Ca xoa xoa đầu chúng cười hỏi một câu.
Đại Bảo cẩn thận nắm lấy bộ quần áo mới trên người, liên tục gật đầu: "Đại Bảo rất thích!"
"Nhị Bảo cũng rất thích, cảm ơn thẩm thẩm."
Cái dáng vẻ đầy hân hoan, lại cẩn thận từng li từng tí sợ làm hỏng ấy thật sự khiến người ta cảm thấy ấm lòng vô cùng.
Cố Cẩm Sâm cũng đổi đôi giày mới, dựa vào mép cửa nhìn hai đứa nhỏ, hơi lộ vẻ ghét bỏ.
Hừ, lũ nhãi ranh vô dụng.
Hắn cúi đầu nhìn nhìn đôi giày của mình, trên nét mặt khẽ lộ vẻ đắc ý, đều không so bì được với giày của y.
Dường như cảm nhận được vẻ đắc ý của tiểu thúc mình, hai đứa nhỏ nhìn nhau một cái, cùng quay mặt đi.
“Thích là được, mau đi ăn sáng đi, ăn xong chúng ta sẽ khởi hành.”
Lạc Ca không chú ý đến tình huống nhỏ giữa những người đàn ông trong nhà, nghe bọn họ đều nói thích, trong lòng nàng rất vui vẻ.
“Vâng.”
“Vâng.”
“Vâng!”
Một lớn hai nhỏ đồng thanh, cứ như thể đang thi xem ai nhanh hơn.
Ngày đại phiên chợ quả nhiên náo nhiệt, từ cổng thành đã có rất nhiều người.
Bước vào, đều là tiếng ồn ào tấp nập, náo nhiệt vô cùng.
Lạc Ca nắm tay Đại Bảo, Nhị Bảo được Cố Cẩm Sâm cõng trên cổ, cả đứa nhỏ đều vô cùng phấn khích.
“Oa! Nhiều người quá!”
“Tiểu thúc, người nhìn đằng kia kìa, có một con vật nhỏ có cái đuôi rất dài!”
Nhị Bảo mắt không chớp nhìn trên phố, nhìn thấy một chỗ nào đó ánh mắt đột nhiên sáng lên, hưng phấn nói.
Cố Cẩm Sâm nghe vậy quay đầu nhìn, phát hiện ra đó lại là một con khỉ nhỏ đang biểu diễn, mấy quả bóng tre đan được nó luân chuyển trong tay.
💬 Bình luận chương