Mộc Dao nhìn đến suýt phun máu, lập tức giận dữ nói: “Thanh Hàn, chỉ bảo chàng tắm linh tuyền thôi, cởi áo trên là được rồi, cần gì phải cởi triệt để như vậy?”
Trì Thanh Hàn quay đầu lại cười tà mị, lập tức vẻ mặt vô tội nói: “Không phải Dao nhi bảo ta cởi sao?”
“Được rồi được rồi, mau xuống đi,” Mộc Dao lười đôi co với y, thế là như đuổi ruồi giục y mau xuống tắm linh tuyền.
Từ khi nàng và Sư tôn từ quan hệ thầy trò biến thành tình nhân, vị Sư tôn thanh lãnh như trích tiên trước kia đã sớm không biết bay đến xó xỉnh nào rồi, hóa ra nam nhân sau khi yêu đương sẽ là như thế này.
Trì Thanh Hàn cũng không trêu chọc nàng nữa, buồn cười lắc đầu, liền cất bước xuống linh tuyền, sau đó ngâm cả người vào trong nước.
Sương mù xung quanh linh tuyền rất lớn, cho nên sau khi Trì Thanh Hàn ngồi vào trong linh tuyền, Mộc Dao chỉ có thể nhìn thấy nửa người trên của Sư tôn. Có lẽ là dưới sự bốc hơi của sương trắng, làn da vốn tựa như ngọc thạch lúc này càng thêm một tia cảm giác mông lung mờ ảo.
Đúng lúc này, Trì Thanh Hàn cảm thấy nước linh tuyền xung quanh điên cuồng tràn vào cơ thể y. Cùng lúc đó, trong cơ thể bắt đầu truyền đến một trận đau đớn như xé rách, nhưng Trì Thanh Hàn đối với những đau đớn này ngay cả mày cũng không nhíu một cái.
Y cảm thấy kinh mạch trong cơ thể mình từng chút từng chút một đang phình to, xé rách, tu bổ, phình to, xé rách, sau đó lại tu bổ, cứ tuần hoàn lặp đi lặp lại như vậy. Y cúi đầu nhìn tạp chất trong cơ thể mình từng chút từng chút một bị bài xích ra ngoài.
Những tạp chất bị bài xích này đa số là tạp chất trong xương cốt. Tạp chất trong nhục thể của y đã sớm bị bài xích sạch sẽ trong mỗi lần tu vi đột phá rồi, chỉ có tạp chất trong xương cốt cho dù tu vi có cao đến mấy cũng khó bài xích ra được.
Mộc Dao nhìn thấy trên da Sư tôn chỉ phủ một lớp cáu bẩn màu đen cực nhạt, liền không còn tạp chất nào bài xích ra nữa, cũng không cảm thấy có gì bất ngờ.
Mãi đến nửa canh giờ sau, Trì Thanh Hàn mới từ trong linh tuyền đi ra.
Mộc Dao đưa tay nhặt bộ bạch sắc pháp y vốn bị Sư tôn cởi ra trên mặt đất lên, sau đó đưa đến trước mặt Sư tôn, nói: “Thanh Hàn, cảm giác thế nào, thân thể có biến hóa gì không?”
Trì Thanh Hàn đưa tay nhận lấy quần áo trong tay Mộc Dao, sau đó khoác lên người, trong miệng nói: “Kinh mạch toàn thân được tổ hợp cải tạo lại, ít nhất đã mở rộng gấp mấy lần so với trước kia, thân thể tự nhiên cũng dẻo dai hơn trước rất nhiều. Quan trọng hơn là tạp chất trong xương cốt vốn khó bài xích lần này coi như đã được thanh lý toàn bộ ra ngoài rồi, linh tuyền này quả thực bất phàm.”
“Có hiệu quả là tốt rồi, vốn dĩ ta còn lo lắng tu vi của Thanh Hàn quá cao, linh tuyền này sẽ không có tác dụng lớn với chàng cơ? Nay xem ra là ta lo xa rồi.” Mộc Dao vươn tay chỉnh lại vạt áo cho Trì Thanh Hàn, sau đó nói.
“Tu vi có cao đến mấy hiện tại cũng là nhục thể phàm thai, trừ phi là phi thăng rồi, linh tuyền này mới triệt để mất đi công hiệu.” Trì Thanh Hàn giải thích.
Mộc Dao lập tức bừng tỉnh, tiếp đó Mộc Dao lại đem tính đặc thù của Càn Khôn lâu nói cho Sư tôn biết, và dẫn y dạo một vòng ở tầng một và tầng hai của Càn Khôn lâu.
Khi nàng muốn đi xuống, lại phát hiện Sư tôn vậy mà lại có thể lên tầng ba. Điều này khiến Mộc Dao lập tức tràn đầy kinh hỉ, mặc dù tu vi của Sư tôn cao hơn nàng rất nhiều, nhưng bởi vì không gian là của nàng, cho nên nàng chưa từng nghĩ ngoài nàng ra, Càn Khôn lâu này vậy mà lại còn cho người khác lên. Tình huống hiện tại, Càn Khôn lâu là không bài xích Sư tôn đi lên rồi.
💬 Bình luận chương