Vốn dĩ Kiều Tuyết Vi luôn muốn tìm một cơ hội Mộc Dao ra ngoài một mình, sau đó giếc chết nàng, cũng để mau ch.óng hoàn thành nhiệm vụ mà Sư tôn giao phó. Đáng tiếc bên cạnh nàng luôn có người, điều này khiến Kiều Tuyết Vi mãi không thể ra tay.
Mãi cho đến khoảng thời gian trước, Kiều Tuyết Vi nhìn thấy các nàng giao chiến cùng đám quỷ tu kia, cô ta mới nảy ra chủ ý, đó chính là cải trang thành quỷ tu giống hệt đám người trước đó.
Như vậy cho dù trên người Lâm Mộc Dao có thần thức lạc ấn của Trì thủ tọa, đến lúc đó cho dù Trì thủ tọa nhìn thấy cảnh tượng phản chiếu từ thần hồn lạc ấn trước khi Lâm Mộc Dao chết, người nhìn thấy cũng sẽ là quỷ tu, dù thế nào cũng không nghi ngờ lên đầu cô ta được.
Kiều Tuyết Vi không còn cố kỵ nữa, cho nên mới quyết định bắt đầu hành động. Hơn nữa cô ta phát hiện thời gian kéo dài càng lâu, Lâm Mộc Dao ngược lại trưởng thành càng nhanh. Mấy ngày trước, tu vi của mấy tên quỷ tu kia đều ở trên đám người Lâm Mộc Dao, cuối cùng chẳng phải vẫn chết sao.
Tuy đám người Lâm Mộc Dao có thể giếc chết những quỷ tu kia là nhờ vào việc bày trận pháp từ trước cùng với ưu thế ỷ đông hiếp yếu, nhưng điều này vẫn khiến Kiều Tuyết Vi nảy sinh một chút cảm giác nguy cơ. Cho nên Kiều Tuyết Vi mới không kịp chờ đợi muốn trừ khử Lâm Mộc Dao, để mau ch.óng hoàn thành nhiệm vụ Sư tôn giao phó.
Mộc Dao cũng không biết Kiều Tuyết Vi đối diện đang nghĩ gì. Chỉ thấy sắc mặt nàng trầm như nước, nữ tu đối diện này tuy cách ăn mặc không khác gì mấy tên quỷ tu trước đó, nhưng nếu nhìn từ những chi tiết nhỏ, vẫn có thể phân biệt được, người đối diện này căn bản không phải quỷ tu.
Tại sao lúc này Mộc Dao lại khẳng định đối phương không phải quỷ tu như vậy? Đó là bởi vì trên người đối phương không chỉ không có loại âm lãnh chi khí mà quỷ tu tỏa ra, hơn nữa trong quá trình truy đuổi vừa rồi, nàng thình lình phát hiện đối phương sử dụng lại là linh lực.
Sơ hở rõ ràng như vậy, không gì không chứng minh người đối diện này không chỉ không phải quỷ tu, mà còn là một đạo tu. Còn về việc tại sao đối phương lại cải trang thành bộ dạng quỷ tu để dẫn các nàng đến đây, thì không thể nào biết được.
Khuôn mặt Mộc Dao ngưng trọng, đôi mắt khẽ lóe lên, giọng điệu nghe không ra vui buồn nói: “Ngươi là ai, tại sao phải cải trang thành bộ dạng quỷ tu cố ý dẫn chúng ta đến đây?”
Kiều Tuyết Vi nhìn Lâm Mộc Dao trước mắt. Thực ra theo lý mà nói, nàng có thể coi như là sư muội của mình. Trì sư thúc là sư đệ của Sư tôn, vậy thì tự nhiên cũng chính là sư thúc của Kiều Tuyết Vi cô ta. Mà Lâm Mộc Dao là đệ t.ử của Trì sư thúc, tự nhiên coi như là sư muội của cô ta rồi.
Đáng tiếc cô ta không biết tại sao Sư tôn cứ nhất quyết phải giếc Lâm Mộc Dao. Bất quá nếu Sư tôn đã hạ sát lệnh, cô ta tự nhiên phải tuân theo.
Kiều Tuyết Vi nghĩ đến Sư tôn, chút không đành lòng cuối cùng trong lòng cũng bị cô ta bóp nghẹt, hừ lạnh nói: “Hừ, lại bị ngươi nhìn thấu rồi, ngươi cũng không tính là quá ngốc nhỉ. Ta là ai không quan trọng, ngươi chỉ cần biết ta là người tới lấy mạng ngươi là đủ rồi.”
Kiều Tuyết Vi vừa dứt lời, thân hình lóe lên, khí thế Kim Đan hậu kỳ nháy mắt bộc lộ. Thượng phẩm pháp bảo Quân Thiên hoàn nháy mắt xuất hiện trong tay, đã dẫn đầu phát động công kích về phía Mộc Dao.
Cô ta không muốn kéo dài thời gian, bên cạnh Lâm Mộc Dao còn có một trợ thủ nha. Tu vi của hai người này tuy đều không bằng cô ta, nhưng lại đều là đệ t.ử thân truyền. Đặc biệt là Nam Cung Vũ, bối cảnh của hắn cũng không tầm thường đâu. Nhân vật như vậy thủ đoạn bảo mệnh trên người tự nhiên sẽ không ít, may mà mục tiêu của cô ta không phải Nam Cung Vũ.
Còn về Lâm Mộc Dao, những ngày qua Kiều Tuyết Vi vẫn luôn âm thầm không sẽ không vừa lên đã hạ sát thủ.
Nam Cung Vũ nghĩ đến đây, trong mắt lóe lên một đạo lệ sắc, động tác trên tay cũng sắc bén mãnh liệt hơn rất nhiều. Nếu đối phương dám đến lấy mạng Lâm sư muội, vậy thì phải chuẩn bị sẵn giác ngộ phải chết, cho nên lúc ra tay tự nhiên sẽ không nương tay.
Động tác trên tay Mộc Dao không ngừng, trong đầu lại xoay chuyển bay nhanh. Chẳng lẽ người này là người do Sở Nhân Nhân hoặc là Lâm Mộc Phi phái tới sao? Ngoại trừ hai kẻ có thù oán với nàng này ra, nàng thật sự không nghĩ ra còn ai nữa?
Không đúng, sẽ không phải là người do Lâm Mộc Phi phái tới. Lâm Mộc Phi cho dù muốn giếc nàng, cũng sẽ tìm một nam tu tới, chứ sẽ không dùng nữ tu. Vậy thì người này rất có khả năng là người do Sở Nhân Nhân phái tới giếc nàng rồi. Nàng nhớ đại đệ t.ử của Sở Nhân Nhân là Kiều Tuyết Vi dường như chính là tu vi Kim Đan hậu kỳ đi.
Ngoại trừ Sở Nhân Nhân ra, Mộc Dao căn bản không nghĩ ra còn ai lại không kịp chờ đợi muốn mạng của nàng như vậy. Mộc Dao nghĩ đến đây, trong mắt xẹt qua một tia lệ sắc, động tác dưới tay cũng càng lúc càng nhanh, càng lúc càng tàn nhẫn.
Nếu người này là nanh vuốt của Sở lão yêu bà kia, là đệ t.ử thân truyền của bà ta, vậy thì hôm nay nàng phải chặt đứt móng vuốt của bà ta trước mới được. Đối mặt với một kẻ muốn lấy mạng nàng, nàng tự nhiên sẽ không nương tay.
Kiều Tuyết Vi vốn dĩ còn đang ở trạng thái đè ép Mộc Dao mà đ.á.nh, sau khi Nam Cung Vũ gia nhập, tình thế nháy mắt ngang bằng. Tuy tu vi của cô ta cao hơn cả hai người này, cho dù hai người liên thủ cũng sẽ không phải là đối thủ của cô ta.
Đáng tiếc Nam Cung Vũ người này không chỉ linh lực hùng hậu, mà trang bị trên người gần như toàn là cực phẩm. Ngay cả Lâm Mộc Dao cũng như vậy. Đối mặt với thế công mãnh liệt của hai kẻ tu vi không bằng mình, nhưng gia tài lại vô cùng thổ hào, điều này khiến Kiều Tuyết Vi buồn bực muốn thổ huyết.
Cùng với thời gian trôi qua, Kiều Tuyết Vi cảm thấy bản thân bắt đầu xuất hiện tình trạng linh lực không chống đỡ nổi, trên người cũng bắt đầu xuất hiện một số vết thương nhẹ. Nếu không phải tu vi của cô ta cao hơn hai người này, chỉ sợ đã là vong hồn dưới kiếm của hai người rồi.
💬 Bình luận chương